Skip to main content

Posts

Tròn xoay viết: Họ yêu nhau, một tình yêu rất khác

100518 Mỗi người mình đây, đều có những niềm tôn nghiêm cần được giữ gìn. Bản thân người đang gõ mấy dòng này cũng vậy, coi niềm tôn nghiêm ấy là căn bản sống, là giá trị tuyệt đối duy nhất của cả một đời người. Nhưng khi niềm tôn nghiêm vì một lí do nào đấy mà không còn, liệu ta có nên trừng phạt bản thân mình hoặc người khác bằng một cái chết? Câu trả lời là không . Cũng chẳng biết may mắn hay run rủi, mà cuộc sống đưa đến cho mình nhiều trải nghiệm có lẽ hơn người ở một chừng mực nhất định. Hoặc cũng có thể chính cái cách mà mình cảm nhận những trải nghiệm ấy không giống người bình thường. Ai đó đã ví von rằng:  "cuộc đời giống như một sợi xích dài, niềm vui nỗi buồn vốn là những mắt xích đan xen. Nên là khi gặp chuyện buồn tôi thường cho qua đi, vì hy vọng và chờ đón mắt xích tiếp theo, đấy chắn chắc sẽ là niềm vui".  Trong "Cảm ơn tôi đã đủ dũng cảm" có một câu như thế này: "Chỉ cần còn được sống thì điều tốt sẽ đến".  Bằn...

Tròn xoay kể: ALBUM NHỎ - KÍ ỨC TO

Tôi chôm vài bức hình cưới của ba mẹ để lồng vào cuốn album nhỏ. Trong một lần ghé nhà sách trên đường đến trường làm thủ tục nhập học, tôi đã mua. Quyển album lò xo, bìa màu cam, cỡ 10x15cm, cầm nó mà bụng mừng rơn thích thú, tự dặn dò: -sẽ làm đầy đặn bằng những kí ức thật riêng mình. Bài trí album cũng có dụng ý. Trang đầu tiên, theo tín ngưỡng và quan niệm cá nhân “với mọi sự khởi đầu, luôn tin vào sự chúc lành” , tôi để hình Đức Mẹ Maria ở trung tâm hành hương Tàpao – chỗ này cách nhà tôi chừng ba mươi phút đi xe máy. Mỗi lần đi học xa về, hay có chuyện gì trọng đại, tôi đều cùng mẹ lên đây cầu nguyện. Tiếp theo là hai tấm hình chụp ba mẹ trong ngày cưới. Mẹ mang áo dài trắng, đầu đội lúp voan cô dâu đính hoa lan xanh, tóc quấn lọn, đen và thả lưng chừng vai. Mẹ ngày xưa rất xinh, kiểu chân mày tỉa cong và mảnh, môi đỏ, mặt xương, càng ngắm càng ra nét Ấn lai. Còn ba thời năm 90 tóc để dài như nam nhân Nhật Bản, vẫn cao và đen, nhưng gầy hơn bây giờ nhiều lắm. Lần lần...

Tròn xoay viết: An táng một chuyện tình

050418 Đối với những người nhạy cảm, bất kì lời nói hay thái độ gì của những người xung quanh đều khiến họ phải suy nghĩ rất nhiều. Mà nghĩ...thường đâu có đúng. Cứ như vậy, họ càng tự tổn thương. Vài ngày trở lại đây, nhiều chuyện xảy ra, nhiều mối quan hệ chuyển sang một giai đoạn mới gọi là "cắt lỗ" - dừng lại để lưu giữ kỉ niệm đẹp về nhau (ai chơi chứng khoán chắc gần gũi với thuật ngữ này). Chia tay, nhưng mình tin, có những người luôn trân trọng mối quan hệ ấy nhiều năm tháng về sau. "Chúng ta thường bị làm đau bởi những người chúng ta trân trọng nhất", điều này hẳn là một lẽ đương nhiên, vì ai đâu dư hơi thừa sức để bận tâm đến những kẻ chẳng liên quan đến cuộc sống của mình. Cũng chính vì vậy, càng thương tin bao nhiêu, càng đau đớn, rối bời bấy nhiêu. Va vấp trong đời, mệt nhoài đến nỗi người ta thường ước rằng mình bớt cởi mở đi, biết dè sẻn tình cảm cho những gì xứng đáng hơn. Mà cái gì mới xứng đáng hơn? Chẳng ai trả lời được khi cuộc đời vốn ch...

Tròn xoay viết: BÀN VỀ ĐÀN ÔNG

010418 Tỉnh dậy sau một giấc ngủ kéo dài tròn một buổi chiều, việc đầu tiên là soi gương để xem mình có đang tích cực lên hay ngược lại. Mở tủ lạnh lấy lon bia khui dở, uống tiếp tục. Mình chẳng phải đứa nghiện men hay uống bia như uống nước, kiểu sành điệu và ăn chơi, bình thường chưa bao giờ uống được hết lon.  Mấy ngày nay, từ hôm nộp bản thảo lần một, mình tạm gác lại việc viết tiếp, trùng hợp thay rơi vào ngày con gái, chỉ muốn ngủ luôn để không còn cảm giác đau đớn nữa. Vậy nên mình ngủ miệt mài. Thấy cũng không tệ. Sài gòn mùa này, mùa gió. Đứng ở lầu ba, gió lồng lộng khiến mình muốn có con diều để tung ra bầu trời kia thiệt sự. Ngồi trên chiếc ghế đá, nhìn ra ngoài kia, mong quá đỗi mùa hè và mấy cây mưa. Ở quê ve kêu đậm lắm rồi, Sài Gòn không có ve, nhưng bầu trời nơi này vẫn diễn tả đầy đủ những biểu cảm ấy: như một đứa con nít trông hè! Hôm giờ vẫn suy nghĩ về một chủ đề thôi: đàn ông tồi. Có thể hơi gay gắt, nhưng đến bây giờ mình chưa thấy một người đàn ông nà...

Tròn xoay viết: Kể dở thôi, câu chuyện Trầm cảm

210318 Đây là lần đầu tiên, mình quyết tâm ngồi xuống, viết thứ gì đó về "trầm cảm", với tư cách một người mới rơi vào những màn chào đầu của căn bệnh này.  Thế nên, xin đừng kỳ vọng quá nhiều.  Đối với người ngoài cuộc hoàn toàn, mình mong bạn sẽ có những suy nghĩ chân thật hơn về những gì chúng mình đang trải qua, các bạn có quyền có lối nghĩ riêng, có quyền nhân danh thiện chí, nhưng xin đừng lên tiếng nếu không thực sự hiểu, bởi đâu đó sẽ làm tổn thương người trong cuộc. Đối với người đã trải qua trầm cảm, mình hy vọng sẽ không làm bạn tổn thương vì sư nông cạn trong cảm nghiệm và ngôn từ của mình, kì thực, mình biết nỗi đau của các bạn sâu sắc như thế nào, có điều mình chỉ biết thế thôi, chứ không đủ hiểu. --- Cuộc sống của những người trầm cảm vốn chẳng khác gì so với người bình thường, chỉ là cảm xúc họ khó thăng bằng. Diễn đạt theo mặt chữ, trầm cảm tức là sự đi xuống, lao dốc không phanh về mặt cảm xúc. Có lẽ vì thế, người ta hay hiểu lầm giữa ...

Tròn xoay viết: CHỈ CẦN TIN TƯỞNG, MẠNH MẼ ĐỂ PHẦN TUYẾT TRÂM

190318  Chào mọi người, người viết vẫn là Tuyết Trâm, nhưng hôm nay vừa tròn hăm hai . Đối với bản thân mình, sinh nhật năm chẵn luôn tuyệt vời hơn năm lẻ, kể từ sinh nhật lần thứ 18, lần 22 này có vẻ quay lại ấn tượng hơn. Vài ba năm trở lại, con người Tuyết Trâm đã thay đổi nhiều. Thôi mà nói chuyện vui trước đã. TT vừa trở về từ trường học nhưng không phải để học. Trưa nay có buổi hẹn với giáo viên hướng dẫn để nhận bản thảo lần một. Sau đó túc tắc ở trường, hẹn hò bạn bè ra cửa hàng tiện lợi gần đó để gặp nhau, quá lâu rồi cũng cần hâm nóng tí tình cảm vốn không mấy mặn mà =)) Bản thảo TT tính thời gian nhây, tính cả tết nữa thì làm tầm được một tháng mấy, cụ thể thì bắt đầu viết do-file vào 22 tết, sau đó về quê nghỉ, mãi tới mùng 7,8 mới bắt đầu xoắn não, khởi động trở lại. Lúc đấy, thiệt tình sợ hãi lắm, phải quay qua nhờ thằng bạn mắng vào mặt cho tỉnh ngộ lại đi, không ăn bánh chưng mà não cũng bị đè, tinh thần thì nhác biếng. Đợt đó nó đang trên tàu ra Hà Nội, ...

Tròn xoay kể: Chuyện toàn dân ăn mừng chiến thắng

ĂN MỪNG CHIẾN THẮNG Khoảng 17 giờ chiều 23/01/2018, đội tuyển U23 Việt Nam vừa có màn thắng kỳ tích trước Qatar, xuất sắc giành một vé đi vào chung kết giải bóng đá Châu Á. Người Việt ăn mừng, mà ngộ nghĩnh thay, kiểu ăn mừng gọi là đi bão của từng lớp thanh niên tràn ngập phố phường, lại làm cho một bộ phận dân Việt khác cảm thấy ái ngại và ám ảnh. Họ sợ. Ngồi trong quán nước từ sáng để sử dụng wifi, mình cũng không khỏi háo hức đón chờ diễn biến mới của trận đấu bán kết giữa nước nhà và đội bạn từng giây, từng giây một. Thế nhưng mà, thức âm thanh hô hoán bất chợt nổi lên (và không dứt) ở ngoài kia, đã mạnh mẽ thúc giục mình khăn gói ra về, trước khi quá trễ. Truyền hình trực tiếp trận đấu chắc còn tầm 15 phút mới hết sóng, ấy vậy nhưng, khắp đường phố, thanh niên, trung niên đua nhau reo hò. Người đứng dưới lề cởi áo, cầm cờ thi nhau phất và hét lên. Kẻ hành quân bằng xe, vừa lao vừa bóp còi inh ỏi. Kiểu ăn mừng mới đinh tai nhức óc và nguy hiểm làm sao. Người Việt l...

Tròn xoay kể chuyện Nakano và 60 ngày thử việc

Đây là mi hôm hội thảo nè 230118 Cũng gần đầy tháng kể từ ngày cuối cùng mình đến công ty với vai trò nhân viên thử việc, bây giờ mình thất nghiệp và lang thang. Ngày đi làm, có rất nhiều thứ xảy ra trong một ngày khiến mình nghĩ, nếu mình chăm chỉ và kiên nhẫn hơn mà ghi chép ra, thì có lẽ đã xuất bản được thành một quyển sách mỏng. Phải rất khó để có thể gõ ra những dòng này, một phần vì lâu rồi mình không viết blog, phần nữa vì không biết lật giở từ đâu để bắt đầu kể.  Thôi thì...mình ngồi nhớ lại từ ngày đầu tiên vậy. Đi ăn với Chủ tịch công ty mẹ hôm 14 Mình vẫn luôn đùa với các anh chị rằng, mình và Nakano mắc nợ nhau, hoặc mình mắc nợ bà chị đã tuyển mình. Ngày đó, mình vẫn đinh ninh sẽ không đi làm cho đến khi có bằng tốt nghiệp tạm thời, vì mình cần thời gian để chuẩn bị, sau đó mới tổng tiến công. Mặt khác, mình lập luận rằng, quãng đời sinh viên có bốn năm chưa tròn, chuyện đi làm là chuyện dài dài ngày về sau, thế thì vì lí do gì con người ta lại ...

Tròn xoay kể: CÙNG NGƯỜI TRẺ - VỚI TRÁI TIM TRẺ - kỷ niệm một chuyến đi

040917 Chúng tôi đến nơi sau khoảng hơn 3 giờ đồng hồ di chuyển bằng xe máy, đó là chưa kể công đoạn chờ đợi các thành viên của đoàn tập trung cho đông đủ. Khoảng thời gian dây thun này khiến không khí có đôi phần kém phấn chấn hẳn đi, đây là điều mà trước kia, khi còn sinh hoạt trong chiến dịch rất hạn chế xảy ra. Bỏ qua những giây phút phật lòng và một hành trình ngồi ê ẩm từ phần mềm đến phần cứng, chia tay Bình Dương, những vùng đồi đất đỏ bắt đầu hiện ra, dăm thoảng khi là những cơn gió xộc qua nhiều lớp khẩu trang, mang theo một (cơ số) mùi hương lạ lẫm, có thể vì chưa quen nên tôi không thể định nghĩa thứ mùi đặc trưng ấy. Cứ thế đoàn xe rẽ gió, rẽ nắng chói chang, khung cảnh cũng không lấy làm lãng mạn cho lắm, bởi lẽ ai cũng lao đi với mong mỏi đích đến chỉ khuất bên kia đoạn đường. Nói về hành trình này, thứ đầu tiên cần nhắc đến phải là tài xế của tôi. Cố công ghép xe từ đêm hôm trước của trưởng đoàn không phát huy tác dụng. Nhưng nhờ đó, tôi bắt ngay được một tay...