100518 Mỗi người mình đây, đều có những niềm tôn nghiêm cần được giữ gìn. Bản thân người đang gõ mấy dòng này cũng vậy, coi niềm tôn nghiêm ấy là căn bản sống, là giá trị tuyệt đối duy nhất của cả một đời người. Nhưng khi niềm tôn nghiêm vì một lí do nào đấy mà không còn, liệu ta có nên trừng phạt bản thân mình hoặc người khác bằng một cái chết? Câu trả lời là không . Cũng chẳng biết may mắn hay run rủi, mà cuộc sống đưa đến cho mình nhiều trải nghiệm có lẽ hơn người ở một chừng mực nhất định. Hoặc cũng có thể chính cái cách mà mình cảm nhận những trải nghiệm ấy không giống người bình thường. Ai đó đã ví von rằng: "cuộc đời giống như một sợi xích dài, niềm vui nỗi buồn vốn là những mắt xích đan xen. Nên là khi gặp chuyện buồn tôi thường cho qua đi, vì hy vọng và chờ đón mắt xích tiếp theo, đấy chắn chắc sẽ là niềm vui". Trong "Cảm ơn tôi đã đủ dũng cảm" có một câu như thế này: "Chỉ cần còn được sống thì điều tốt sẽ đến". Bằn...