Skip to main content

Tròn xoay viết: Họ yêu nhau, một tình yêu rất khác

100518

Mỗi người mình đây, đều có những niềm tôn nghiêm cần được giữ gìn. Bản thân người đang gõ mấy dòng này cũng vậy, coi niềm tôn nghiêm ấy là căn bản sống, là giá trị tuyệt đối duy nhất của cả một đời người.

Nhưng khi niềm tôn nghiêm vì một lí do nào đấy mà không còn, liệu ta có nên trừng phạt bản thân mình hoặc người khác bằng một cái chết?

Câu trả lời là không.

Cũng chẳng biết may mắn hay run rủi, mà cuộc sống đưa đến cho mình nhiều trải nghiệm có lẽ hơn người ở một chừng mực nhất định. Hoặc cũng có thể chính cái cách mà mình cảm nhận những trải nghiệm ấy không giống người bình thường.


Ai đó đã ví von rằng: "cuộc đời giống như một sợi xích dài, niềm vui nỗi buồn vốn là những mắt xích đan xen. Nên là khi gặp chuyện buồn tôi thường cho qua đi, vì hy vọng và chờ đón mắt xích tiếp theo, đấy chắn chắc sẽ là niềm vui". 

Trong "Cảm ơn tôi đã đủ dũng cảm" có một câu như thế này: "Chỉ cần còn được sống thì điều tốt sẽ đến". 

Bằng một ý hiểu nôm na nào đó, rõ ràng sự-không-như-ý là kẻ phá hoại thật sự, nó làm nên bao nhiêu khổ đau. Nó màu xám hoặc màu đen, hoặc là một màu nào đấy: tối, đậm và ngộp hơn cả đen nữa. Ta lấy gì để bù đắp nó đây?

Lấy tình yêu.

Họ yêu nhau, một tình yêu rất khác. 
Tình yêu có thể làm tan nát con tim họ ra hàng trăm lần 

Hãy dùng yêu thương để hóa giải muộn sầu, khâu vá nỗi đau.

Suy cho cùng, những cuộc tìm nhau thường diễn ra ở cuối đường, lúc mà bão giông đã tắt từ nửa phần trước của đời người. Dù chưa hẳn. Thì có phải là họ đã nhận ra "mọi thứ quá ngắn ngủi để có thể chừa chỗ cho hờn giận". Đôi khi nhận ra từ lâu rồi, nhưng họ phủ nhận vì tôn nghiêm!

Tha thứ cho nhau đi. Tha thứ cho nhau là tha thứ cho chính mình.

Mọi chuyện trên đời đều có cách giải quyết. Im lặng, cố thủ trong phán đoán cá nhân không là cách, mà là con đường dẫn đến lối cùng. Ngồi lại nói ra lòng nhau, bằng sự chân thật: đừng chỉ có nói mà không làm, bằng bình tĩnh: đừng để nước mắt chen ngang, bằng niềm tin: cách quả quyết và dứt khoát. Còn nếu mà khó quá không làm được, hãy viết thư tay. 


Đừng để hiểu lầm giết mất một tương lai.

Còn người lỡ đánh mất tôn nghiêm, đừng chết. Hãy sống tốt để tìm lại.


Comments

  1. "Còn người lỡ đánh mất tôn nghiêm, đừng chết. Hãy sống tốt để tìm lại."
    Bài viết hay và một dòng kết để ngẫm!

    ReplyDelete
    Replies
    1. Cảm ơn đã để lại lời nhắn cho blog. Cảm ơn sự tử tế này từ Tuan Anh!

      Delete
  2. "Nếu mạng sống là cây thì sự tôn nghiêm là rễ cây.
    Nếu mạng sống là nước thì sự tôn nghiêm là dòng chảy.
    Nếu mạng sống là con đại bàng dũng mãnh thì sự tôn nghiêm là khả năng bay lượn.
    Sự tôn nghiêm thật sự là chất lượng tồn tại của con người. Chứ không chỉ là hình thức tồn tại."
    trích từ: http://www.nguyenvanvuong.com/2013/10/ban-hien-su-ton-nghiem-cua-ban-nhu-nao.html

    Phần lớn người đời thường đề cập về "tình yêu và lòng tự trọng", nhưng có lẽ đây là lần đầu bản thân mình được thấy 1 khía cạnh về sự "tôn nghiêm và tình yêu".

    Vâng, cảm ơn người viết!

    ReplyDelete

Post a Comment

Popular posts from this blog

Nghỉ xả hơi

Khả năng tập trung của não bộ khi xử lý công việc hay tiếp thu bài học là có giới hạn. Trong The Essential 20: Twenty Components of an Excellent Health Care Team chỉ ra rằng, khoảng chú ý trung bình của con người là khoảng năm phút. Thông thường, người ta không thể duy trì sự chú ý vào một thứ quá hai mươi phút mỗi lần. Tuy nhiên, sau khi đánh mất sự tập trung vào một chủ đề, một người có thể khôi phục nó bằng cách nghỉ ngơi, thực hiện một loại hoạt động khác, thay đổi tiêu điểm suy nghĩ hoặc chủ động chọn tái chú ý vào chủ đề ban đầu. Vâng, đấy là lí do tại sao mình ghét cay ghét đắng những tiết học không có giờ giải lao. Bốn mươi lăm phút hay một giờ đồng hồ theo dõi bài học, hay tập trung giải quyết vấn đề một cách liên tục sẽ khiến các nơ-ron thần kinh của mình biểu tình inh ỏi. Mình bắt đầu thay đổi tư thế và từ chối việc tiếp thu thêm những thông tin từ bên ngoài, và đương nhiên, mình ngấy kiến thức và cảm thấy mệt mỏi cực kì. Ấy mới thấy tầm quan trọng của việc nghỉ xả hơi, nhỉ...

Reply to Lunkechuyen | bài đăng 19 tháng 3 lúc 12:38

Tới một ngày bạn cảm thấy bạn cần làm một việc gì đó...vì trách nhiệm. Quả là một chuyển biến tích cực, mình tự nhủ. Mình, chưa bao giờ, hình dung rằng sẽ cảm thấy như vậy với chuyện viết lách. Thế mà hôm nay lại dựng tỉnh người giữa trời trưa, ngồi vào máy rị mọ gõ với suy nghĩ: thật thiếu trách nhiệm khi không ngồi đây viết cho xong bài này.  Reply to  Lunkechuyen | bài đăng 19 tháng 3 lúc 12:38 Bắt đầu từ việc nhận được lời chúc sinh nhật của em.  "Á chúc chị Trâm thêm một tuội chân cứng đá mềm nhee Em bé vẫn thường xuyên đọc blog cụa chị á :3" Câu chúc thực sự chạm, vì nó chính xác là những gì mình cần thời điểm này: chân cứng đá mềm. Mức thân sơ của một mối quan hệ còn thể hiện qua những lời lẽ người ta chọn lọc gửi gắm nhau vào mấy dịp quan trọng. Hẳn em đã theo dõi mình qua các bài đăng hay những đoạn story mình treo lơ lửng trên mạng xã hội mỗi ngày suốt thời gian gần đây, mới có thể hiểu mình đang chao đảo chuyển mình như thế nào. Một c...

Nên hay không, việc tin vào may mắn trên đời?

Mỗi tối bước chân về tới nhà, mình thầm biết ơn vì an toàn hạ cánh. Mỗi sáng nghe chuông báo thức, bật dậy, một tay cầm quyển sách, tay kia với kéo màn. Bầu không khí ướt mớ sương đêm, chưa kịp được nắng hong, phả nhẹ vào mặt. Thích thú. Thế là còn có cơ hội để say đắm cuộc đời. Có thể say đắm đó là chút khổ đau để khi vượt qua, mình mới nhận ra niềm hạnh phúc đích thực, càng mong hơn say đắm đó là những yêu thương ở quanh, là niềm vui nhỏ bé ngày thường tưởng chừng như đương nhiên mà thực ra lại vô giá. Bước chân ra đường bắt đầu một ngày mới, là bao nhiêu rủi ro đâu đó giăng mắc đầy. Một cú rơi thang máy, một vụ va quẹt giao thông...chẳng hạn. Cuộc đời vốn dĩ là cuốn phim kì bí mà tốc độ cảm nhận tình tiết bộ phim phụ thuộc hoàn toàn vào lựa chọn của người xem. Mình cũng vậy, sống nhanh hay sống chậm là lựa chọn của mỗi người. Thế nên là, những thay đổi bạn muốn làm để hướng cuộc sống trở nên tốt đẹp hơn, làm nó ngay đi. Bạn không thể làm chủ cuộc sống nhiều hơn những gì mà t...