Skip to main content

Tròn xoay viết: An táng một chuyện tình

050418

Đối với những người nhạy cảm, bất kì lời nói hay thái độ gì của những người xung quanh đều khiến họ phải suy nghĩ rất nhiều. Mà nghĩ...thường đâu có đúng. Cứ như vậy, họ càng tự tổn thương. Vài ngày trở lại đây, nhiều chuyện xảy ra, nhiều mối quan hệ chuyển sang một giai đoạn mới gọi là "cắt lỗ" - dừng lại để lưu giữ kỉ niệm đẹp về nhau (ai chơi chứng khoán chắc gần gũi với thuật ngữ này).

Chia tay, nhưng mình tin, có những người luôn trân trọng mối quan hệ ấy nhiều năm tháng về sau. "Chúng ta thường bị làm đau bởi những người chúng ta trân trọng nhất", điều này hẳn là một lẽ đương nhiên, vì ai đâu dư hơi thừa sức để bận tâm đến những kẻ chẳng liên quan đến cuộc sống của mình. Cũng chính vì vậy, càng thương tin bao nhiêu, càng đau đớn, rối bời bấy nhiêu. Va vấp trong đời, mệt nhoài đến nỗi người ta thường ước rằng mình bớt cởi mở đi, biết dè sẻn tình cảm cho những gì xứng đáng hơn. Mà cái gì mới xứng đáng hơn? Chẳng ai trả lời được khi cuộc đời vốn chuyển dời, lòng người thì thay đổi.

Đôi khi, chúng ta chẳng thể chung đường với ai thêm được nữa, chỉ bởi vì câu chuyện bên đường của một người đã không còn mang đến niềm vui cho người còn lại. Ngoảnh đầu nhìn xem, đoạn trước bước cùng nhau đẹp đến thế kia mà. Mặc dù, trong thâm tâm vẫn tiếc hoài tiếc mãi, thế nhưng mà đến đây thôi có lẽ cũng tốt rồi, vì ít ra, đối với mình, người ta vẫn là người tốt.


色々ありがとうね!
Thank you for sharing this time with me.
It is actually not a long time but thanks to it I find that you are a good person. That's enough for me.

So the only thing that I have never said to you but now I want you to know is that I used to love you to the moon and back.

あなたは多分こんな言葉を読めないでしょ。だから、私の恋のためだけ、こんな文章を書いちゃうと決めました。


Chữ yêu với thị hiếu người Việt chắc chỉ dành để miêu tả tình cảm gái trai, nhưng trong bài viết này xin được dành cho nhiều hơn một đối tượng, bởi cùng lúc, mình mất đi không chỉ một người. Có kẻ cười: nhà văn hay bày trò thiểu não, nhà thơ thích bi thương hóa cuộc đời. Có sao đâu, vì kì thực mình đang viết để an táng vài chuyện tình. Tức là sau này, nó không còn sống trong đời mình tiếp nữa.

Mình hỏi bạn: có cách nào để bớt suy nghĩ không? Bạn bảo: thật khùng điên khi trả lời rằng, học! Rõ ràng đây là cách hay nên sau bài viết này, mình sẽ không để bản thân rảnh rỗi nữa. 




Comments

Popular posts from this blog

Tròn xoay viết: Bỗng một ngày hạnh phúc phải đi xin phép ai?

Em tìm anh như người đi tìm bóng:  khi biến mất, lúc in hằn rõ rệt.  Ngay cạnh bên, chẳng thể nào chạm đến.  Khúc tình này, em cất vào lãng quên.   (tự nhiên thấy thương chiếc bóng, nên làm thơ tình =)) bỏ qua nếu hông giống thơ lắm, bạn nha, haha) --- Anh bảo em, đời người như bản nhạc:  không chỉ thăng, mà còn cần dấu giáng.  Em lại thấy anh như người đi hát,  còn em vô tình là một bài hát: anh từng ca. (này là một bài khác bài trên kia đó) Một đôi câu thơ 💬💬💬 ---- Ngày trước bắt gặp câu nói:  " Ta hãy can đảm nhìn ngay sự thật; có nhiều kẻ họ sống hết sức hạnh phúc trong sự ngu dốt và ở không của họ" ” – trích Tôi tự học. Thoạt đầu, mình đã bật cười thành tiếng rõ to, do sự châm biếm quá ư duyên dáng của Nguyễn Duy Cần. Nhưng về sau, kết thúc cảm giác thích chí tức thời, là một cơn lũ nghĩ suy  ập đến trong đầu. Ở một góc độ nào đó, mình không đồng tình với tác giả.  Đoàn Minh Phượng có viết trong Và khi tro b...

Tròn xoay kể chuyện: 3 loại người đáng được yêu

230617 Viết cho ông, người có lẽ chẳng bao giờ đọc được. Con ghé quán quen, nói là quen vậy nhưng nhân viên còn chưa biết hết mặt vì coi bộ quán phân rất nhiều ca mà khách cũng đông nữa, chỉ có ông - người bảo vệ già là đều đặn mỗi ngày ở cùng một vị trí. Nói là quen cũng bởi vì một điều nữa: hình như ông nhận ra con, lúc con chạy đến trên mặt ông đính một nụ cười rõ hiền rõ thương, những lần trước con có thấy nó đâu, nên con nhủ bụng điều con nghĩ chắc chắn đúng rồi.

Tròn xoay kể: Sài Gòn mưa không đủ ướt, chúng mình lên Đà Lạt tắm mưa

Sau khoảng thời gian ba tháng làm bài miệt mài ( dù không liên tục), cũng đến ngày tụi mình nộp luận văn tốt nghiệp. Trường quy định hai ngày với khung thời gian cụ thể để làm việc với sinh viên: thứ năm và thứ sáu – tuần đầu tiên của tháng năm. Vì hẹn gặp cô giáo hướng dẫn vào thứ sáu, nên trưa thứ năm mình mới bắt đầu trở v ào Sài Gòn. Trong lúc đó, Rang và Siếu đã có mặt ở trường. Tụi mình video call, xúm xít. Mình la oai oái: - Sao tụi mày nộp hôm nay hết vậy? - Nộp sớm để đi chơi - Siếu trả lời. - Đi đâu, với ai? - Đi Đà Lạt, ba đứa mình nè. Wifi ở trường yếu, nói chuyện đoạn được đoạn mất, tụi mình hẹn để đó, nói sau. Cười hề hà cho qua, nhưng không ngờ trưa hôm sau đúng 12h, Rang gọi:  - Tình hình sao rồi babe? - Chưa nộp nữa, cô hẹn 12h30. - Tranh thủ đi, Siếu book xe rồi, 3h xe chạy. - Nói chơi hay nói thiệt đó mấy ba. Đừng xạo con nha – mình kiểu (wtf) hoang mang từ Hồ Quỳnh Hương sang Bùi Anh Tuấn. - Thiệt! – Rang chắc nịch nói. - Mà 1h30 mới bắt...