Skip to main content

Posts

lấy thăng bằng

Không có ý định khóc; không ngờ khóc đỏ gay mặt mũi. Một buổi học tiết lộ quá nhiều bí mật đi. Những ngày qua, gần một tháng trời, mỗi đêm mình đều viết ba mục tiêu của mình xuống giấy. Tháng mười năm nay thật đáng kì vọng. Mình không quan trọng bước đầu bản thân có đúng không. Vốn dĩ cái nhìn của ta là bất toàn và đôi khi thật nhiều cảm tính. Còn tri thức đâu dễ ngày một ngày hai học là hết. Phán đoán sai rồi, thêm một cơ hội hoàn thiện được mở ra. ảnh của Thành Trong cuộc sống tuy ngắn nhưng chuyển động không ngừng này, (ngoài hít thở ra) hoạt động nào chiếm nhiều thời gian nhất? - Có lẽ là việc lấy thăng bằng. Đọc một quyển sách hàn lâm học thuật; mình phải cân bằng cảm xúc qua một tập tản văn, xen kẽ. Ngồi văn phòng một tuần năm ngày và một ngày tám tiếng; mình phải cân bằng việc phát triển cá nhân qua lớp học luật, tham gia ban tối và cuối tuần. Hay để cân bằng với những nỗi buồn hằng hà sa số - dễ thình lình bám quặp lấy tâm tư, mình tập cách  sống như t...

Điểm hóa thân

Trên bàn ngoài hai li nước hút cạn là những mảnh khăn giấy nằm vất vưởng. Vò đống khăn giấy mướt nước mắt trong tay, hai chị em ra về. Chúng tôi khóc, vì chênh lệch giữa lí tưởng và sự cố gắng của bản thân; vì năm tháng trải dài những mâu thuẫn "bỏ thì thương mà vương thì tội". Tôi gật đầu, đồng ý ở lại - cho bản thân và cho người cùng chí hướng của mình một cơ hội, biết đâu được mọi sự có thể khác hơn nếu chúng tôi chiến đấu tới cùng.  Cho nhau thêm thời gian - điểm hóa thân tạm thời cứ ở phía trước, chờ đúng lúc mọi thứ tự khắc hài hòa. Bản thân hãy kiên nhẫn và luôn sẵn sàng. 070519

Tròn xoay viết: Cũng rất gì và này nọ

Mình không thích bóng tối, nhưng so với ánh sáng đèn điện vào-ban-ngày thì nó có vẻ dễ chấp nhận hơn. Mình đặc biệt thích ánh sáng tự nhiên.  Một căn phòng có chiếc cửa sổ, ở ngoài cửa sổ có thể có cây và cây là cây rễ cọc. Bên trong phòng có một giá sách, một bộ bàn có chiếc đèn đọc sách ở trên. Nếu có thêm cây đàn piano thì tốt quá. Mình có một cây organ và một cây ukulele gỗ, nhưng không biết chơi. Mình học đàn cũng như học võ, ba tháng nghỉ chẳng kịp lên level. Mình thích ai đó chơi đàn cho nghe. Trong phòng có một chiếc máy may, một chiếc máy vắt sổ, mình thích tự may váy dù chưa thử bao giờ. Mình còn thích có một chiếc gương và một góc để vẽ tranh nữa.

Tròn xoay viết: Nghĩ là vậy, mà toàn trật đúng không. Hãy nghe và tôn trọng

090818 Mình nghĩ câu chuyện này nguyên một con đường dài, nếu đến công ty sớm thì mình đã viết ra, không phải đợi mãi đến cuối ngày như này. Chắc là do mải nghĩ nên mình không thèm đi nhanh, với lại đường phố sáng nay cũng kẹt xe nhiều hơn nữa. Lúc này thì, thật sự mình chỉ cố viết, với hy vọng là đương độ gõ gõ, ý tưởng sẽ lại ùa về. Tới đây rồi, vẫn chưa nhớ phải bắt đầu từ đâu. Vậy chắc mình làm mới hết lại, ừ thì phải thế thôi. Mấy nay lạ lùng lắm, mình bắt gặp vài con người với những câu chuyện khác nhau, nhưng đều quy về một mối: chuyện người ta áp đặt đánh giá của mình lên người khác . Ở công ty mình, có một anh X hỏi: -em học Ngoại thương hả? Mào đầu cho một tràng dài những màn vấn đáp mà không cần câu trả lời từ mình, nào là: Sao em không đi du học, anh thấy mấy khóa abc xyz ở nước này nước kia. Sao em không thi MNCs, ở đó có nhiều cơ hội hơn, blahblah đủ :) Có, mình có tất cả các đáp án cho những nghi vấn từ anh, mà rất tiếc là nghi vấn của anh chỉ mang ...

Tròn xoay viết: Bỗng một ngày hạnh phúc phải đi xin phép ai?

Em tìm anh như người đi tìm bóng:  khi biến mất, lúc in hằn rõ rệt.  Ngay cạnh bên, chẳng thể nào chạm đến.  Khúc tình này, em cất vào lãng quên.   (tự nhiên thấy thương chiếc bóng, nên làm thơ tình =)) bỏ qua nếu hông giống thơ lắm, bạn nha, haha) --- Anh bảo em, đời người như bản nhạc:  không chỉ thăng, mà còn cần dấu giáng.  Em lại thấy anh như người đi hát,  còn em vô tình là một bài hát: anh từng ca. (này là một bài khác bài trên kia đó) Một đôi câu thơ 💬💬💬 ---- Ngày trước bắt gặp câu nói:  " Ta hãy can đảm nhìn ngay sự thật; có nhiều kẻ họ sống hết sức hạnh phúc trong sự ngu dốt và ở không của họ" ” – trích Tôi tự học. Thoạt đầu, mình đã bật cười thành tiếng rõ to, do sự châm biếm quá ư duyên dáng của Nguyễn Duy Cần. Nhưng về sau, kết thúc cảm giác thích chí tức thời, là một cơn lũ nghĩ suy  ập đến trong đầu. Ở một góc độ nào đó, mình không đồng tình với tác giả.  Đoàn Minh Phượng có viết trong Và khi tro b...

Tròn xoay kể: Sài Gòn mưa không đủ ướt, chúng mình lên Đà Lạt tắm mưa

Sau khoảng thời gian ba tháng làm bài miệt mài ( dù không liên tục), cũng đến ngày tụi mình nộp luận văn tốt nghiệp. Trường quy định hai ngày với khung thời gian cụ thể để làm việc với sinh viên: thứ năm và thứ sáu – tuần đầu tiên của tháng năm. Vì hẹn gặp cô giáo hướng dẫn vào thứ sáu, nên trưa thứ năm mình mới bắt đầu trở v ào Sài Gòn. Trong lúc đó, Rang và Siếu đã có mặt ở trường. Tụi mình video call, xúm xít. Mình la oai oái: - Sao tụi mày nộp hôm nay hết vậy? - Nộp sớm để đi chơi - Siếu trả lời. - Đi đâu, với ai? - Đi Đà Lạt, ba đứa mình nè. Wifi ở trường yếu, nói chuyện đoạn được đoạn mất, tụi mình hẹn để đó, nói sau. Cười hề hà cho qua, nhưng không ngờ trưa hôm sau đúng 12h, Rang gọi:  - Tình hình sao rồi babe? - Chưa nộp nữa, cô hẹn 12h30. - Tranh thủ đi, Siếu book xe rồi, 3h xe chạy. - Nói chơi hay nói thiệt đó mấy ba. Đừng xạo con nha – mình kiểu (wtf) hoang mang từ Hồ Quỳnh Hương sang Bùi Anh Tuấn. - Thiệt! – Rang chắc nịch nói. - Mà 1h30 mới bắt...

Tròn xoay viết thơ dở dang

020518 Có những ngày bỗng rất muốn được ôm Để tủi hờn gặp dịp tan ra hết Khẽ choàng tay, kéo đầu em vào ngực nép: - Mạnh mẽ lên nào, cô gái của anh! Biết không? Lúc đây em sẽ khóc thật to Rằng: Mệt lắm, sao đường đi mãi khó nhọc Xoa đầu em rồi đặt cằm lên mái tóc - Thế! (Chứ) nhẹ nhàng em chẳng lớn được đâu. 140518 Em gọi anh - người tình duy nhất Bởi chẳng hiểu cách nào hay lí lẽ tại sao không thể quên anh từ lần đầu tiên gặp mặt Anh, em đã thử tìm vài ba người khác em sợ rằng trái tim thuộc về mỗi một người sợ mình sẽ trở thành một cuộc đời: là anh! Thế là, em ngược xuôi bao nhiêu miền khó nhọc, đi tìm mới, đi để quên đời? Nhưng anh ơi, làm sao để biết thay thế một người, em thay cả cuộc đời đi càng xa, em càng nhớ càng gặp gỡ, em lại càng dằn vặt khổ đau Bởi trong em, anh đã trở thành điều gì thật lớn lao là hệ quy chiếu, và...sau cùng là tình yêu. --- Bài số 140518 mình viết trên bè sau chuyến thăm quan Hòn Nưa ở Phú Yên. ...

Tròn xoay kể: Ngày hè ở Phú Yên

Phú Yên hiện ra buổi tờ mờ sáng bằng những mảng xanh kì lạ, không mươn mướt cũng không rì rào. Đến thăm thú nơi đây vào những ngày đầu hạ, khi mà Sài Gòn đang "sáng nắng, chiều mưa", với một tâm thế thả trôi đúng nghĩa. Phú Yên nắng nhưng đẹp nao lòng, đẹp đủ để con người ta hy sinh làn da là thành quả của bao ngày che chắn kín mít, được dịp bung trổ, chỉ vì nghệ thuật (lol). D ừng chân ở bến xe Tuy Hòa , xe trung chuyển được điều khiển bởi một anh tài xế cao ráo, điển trai và vui vẻ, đưa chúng mình về homestay của Cường. Bốn ngày khám phá bắt đầu, dọn hành lí gọn gàng vào phòng, hai đứa không chần chờ mà di chuyển khắp đó đây. Đầu tiên là ăn.  Ra vào Phú Yên vài lần nhưng Nhi chưa rành rẽ nơi này cho lắm, món mở màn Nhi giới thiệu là bánh hỏi lòng heo (ngày về chúng mình lại đến quán này...ăn bánh ướt) . Sau đấy hẹn gặp Cường ở một quán cafe, và tiếp tục đi cùng nhau thêm một quán cafe khác yên tĩnh hơn: Cường làm việc còn hai đứa mình chụp hình và quậy phá. Lịch tr...