Skip to main content

Tròn xoay viết thơ dở dang


020518

Có những ngày bỗng rất muốn được ôm
Để tủi hờn gặp dịp tan ra hết
Khẽ choàng tay, kéo đầu em vào ngực nép:
- Mạnh mẽ lên nào, cô gái của anh!

Biết không? Lúc đây em sẽ khóc thật to
Rằng: Mệt lắm, sao đường đi mãi khó nhọc
Xoa đầu em rồi đặt cằm lên mái tóc
- Thế! (Chứ) nhẹ nhàng em chẳng lớn được đâu.



140518

Em gọi anh - người tình duy nhất
Bởi chẳng hiểu cách nào
hay lí lẽ tại sao
không thể quên anh từ lần đầu tiên gặp mặt

Anh,
em đã thử tìm vài ba người khác
em sợ rằng trái tim thuộc về mỗi một người
sợ mình sẽ trở thành một cuộc đời: là anh!

Thế là,
em ngược xuôi bao nhiêu miền khó nhọc,
đi tìm mới,
đi để quên đời?

Nhưng anh ơi, làm sao để biết
thay thế một người, em thay cả cuộc đời
đi càng xa, em càng nhớ
càng gặp gỡ, em lại càng dằn vặt khổ đau

Bởi trong em, anh đã trở thành điều gì thật lớn lao
là hệ quy chiếu,
và...sau cùng là tình yêu.

---

Bài số 140518 mình viết trên bè sau chuyến thăm quan Hòn Nưa ở Phú Yên.

Cường hỏi: -Sao, thấy Phú Yên như thế nào, đẹp không? Mình cười, không giấu được cảm giác gì đó so đo giữa nơi này với hàng xóm của nó. Tình yêu duy nhất của mình ở bài thơ trên chính là thành phố biển nhỏ xíu, hiền hòa mà mình được dịp ghé thăm vào hè năm ngoái, sau khi kết thúc bài thu hoạch thực tập giữa khóa. Thành phố mà Hàn Mạc Tử ở lại cho đến những tháng ngày sau cuối của cuộc đời: Quy Nhơn.







Từ đó về sau, dù đi thêm nhiều nơi, nhưng chẳng nơi nào bù đắp được cảm tình đặc biệt mình dành cho thành phố ấy. Ngày trở về, mình hứa hẹn sẽ viết blog và đặt sẵn tên "Quy Nhơn - đến và đánh rơi một mảnh tình" để lưu giữ kỷ niệm tuyệt vời có ở đây. Song, đến giờ vẫn chưa viết được.

Mình phải lòng thành phố với sự nhỏ nhắn và đáng yêu của nó về mọi mặt: từ con đường, khu dân cư, hàng cây mọc ven đường, cho đến tổng diện tích. Cảm tưởng sự phát triển không thể cướp mất đi nét mộc mạc của nơi này. Người nhỏ con thì thường trẻ lâu. Quy Nhơn cũng thế, vì bé tí nên mãi chẳng thể già.

Hè năm đó, mình chỉ ghé Quy Nhơn một vài giờ ngắn ngủi. Sau đấy, lên thuyền di chuyển ra Cù Lao Xanh. Chuyến đi không được tính toán trước nên bọn mình theo kiểu yolo thật sự. Nhi đặt phòng bên đảo, và hỏi thăm cách thức đi đứng. Bọn mình dùng google maps để tìm đường đến cảng cá, giờ đã kịp quên mất cái tên, gửi xe máy và lên thuyền lúc 1 giờ trưa. Trước đó còn ghé mua mấy đôi dép tổ ong, trong khi Thọ - bạn Nhi tìm mua thêm quần short. Cập rập giờ giấc khiến cả đám quýnh quíu và Thọ đánh rơi chiếc ví lúc nào không hay. Đi được nửa đường biển, cậu ta mới phát hiện. Tâm trạng của cả bọn lúc ấy như đưa ma.

Tàu mất hai tiếng cho một lượt đi, chúng mình đi cùng một ban nhạc đám cưới nên không khí có phần nhộn nhịp lắm. Đi một quãng thì trời đổ mưa. Vì đảo ở xa nên quan sát màu sắc nước biển suốt chặng đường cứ biến hóa khôn lường, thiệt thích thú. Đến khi câp bến, trời vẫn mưa. Nước biển trong vắt, xanh một màu xanh ngọc lung linh, mát mắt.

Chú bộ đội đứng kiểm tra hành khách, cô chủ nhà nghỉ cầm dù rước tụi mình vào, là những nhân vật đầu tiên mình gặp gỡ. Thu xếp đồ đạc, chúng mình chạy ra cái chợ chiều kế bên để kiếm đồ ăn. Mỗi đứa một ổ bánh mì, nhai nhôm nhoem. Lại hỏi thăm người dân "vào giờ đấy, hoạt động, vui chơi cái gì thì được". Được chỉ điểm, bọn mình đi lến con dốc và ghé lại một khu chuyên cho thuê dụng cụ lặn ngắm san hô. Sau một hồi thích thú khám phá "đại dương trong cạn", đứa nào cũng ướt chèm nhẹp, vì không định tắm nên bọn mình chẳng có ai mang đồ. Quay trở về mà nhìn con dốc như một thách thức lớn lao. May mà lúc đó có bác chạy xe ba gác cho đi nhờ hết luôn con đường.

(còn nữa)

















































































































































































































































































Comments

Popular posts from this blog

Tròn xoay kể chuyện, các mối quan hệ và sự cô đơn

130617, tối chưa muộn nhưng viết xong bài này chắc là sẽ muộn. "Hãy để yên cho con bé cô đơn" . Nghe audio của Thái Minh Châu, từng câu chữ như thể bóc trần tâm can của mình vậy, thích muốn lăn quay: à thì ra cũng có những tâm hồn giống nhau lạ lùng, dù ai cũng cho là chỉ mình duy nhất.   Lúc trước mình từng cho rằng "con người ta chỉ cô đơn khi bắt đầu yêu ai đó"... mà hình như không hoàn toàn như vậy, bởi chính thăm thẳm trong con người mình đã có hẳn một hố sâu đầy ắp cảm giác một mình, chỉ cần có xúc tác là chợt trỗi dậy mạnh mẽ đến bất ngờ. Nghe mình bộc bạch, hay theo dõi blog cá nhân, ai đó có thể bật cười, vì nhìn mà xem, một con bé loi nhoi, thích gây sự chú ý lại cho mình là kẻ cô đơn. Thế nhưng mà, chỉ ai đủ tinh tế mới có thể phát hiện ra sự cô đơn của con bé ấy mới đáng sợ và dị biệt biết chừng nào. Có đôi lúc mình không cho là mình có thể yêu ai, vì e rằng khi ở trong mối quan hệ đặc biệt này, mình sẽ làm cho đối phương bị lây cô đơn, ...

Tròn xoay kể: Ngày hè ở Phú Yên

Phú Yên hiện ra buổi tờ mờ sáng bằng những mảng xanh kì lạ, không mươn mướt cũng không rì rào. Đến thăm thú nơi đây vào những ngày đầu hạ, khi mà Sài Gòn đang "sáng nắng, chiều mưa", với một tâm thế thả trôi đúng nghĩa. Phú Yên nắng nhưng đẹp nao lòng, đẹp đủ để con người ta hy sinh làn da là thành quả của bao ngày che chắn kín mít, được dịp bung trổ, chỉ vì nghệ thuật (lol). D ừng chân ở bến xe Tuy Hòa , xe trung chuyển được điều khiển bởi một anh tài xế cao ráo, điển trai và vui vẻ, đưa chúng mình về homestay của Cường. Bốn ngày khám phá bắt đầu, dọn hành lí gọn gàng vào phòng, hai đứa không chần chờ mà di chuyển khắp đó đây. Đầu tiên là ăn.  Ra vào Phú Yên vài lần nhưng Nhi chưa rành rẽ nơi này cho lắm, món mở màn Nhi giới thiệu là bánh hỏi lòng heo (ngày về chúng mình lại đến quán này...ăn bánh ướt) . Sau đấy hẹn gặp Cường ở một quán cafe, và tiếp tục đi cùng nhau thêm một quán cafe khác yên tĩnh hơn: Cường làm việc còn hai đứa mình chụp hình và quậy phá. Lịch tr...

Tròn xoay kể chuyện: 3 loại người đáng được yêu

230617 Viết cho ông, người có lẽ chẳng bao giờ đọc được. Con ghé quán quen, nói là quen vậy nhưng nhân viên còn chưa biết hết mặt vì coi bộ quán phân rất nhiều ca mà khách cũng đông nữa, chỉ có ông - người bảo vệ già là đều đặn mỗi ngày ở cùng một vị trí. Nói là quen cũng bởi vì một điều nữa: hình như ông nhận ra con, lúc con chạy đến trên mặt ông đính một nụ cười rõ hiền rõ thương, những lần trước con có thấy nó đâu, nên con nhủ bụng điều con nghĩ chắc chắn đúng rồi.