Skip to main content

Tròn xoay viết: Họ yêu nhau, một tình yêu rất khác

100518

Mỗi người mình đây, đều có những niềm tôn nghiêm cần được giữ gìn. Bản thân người đang gõ mấy dòng này cũng vậy, coi niềm tôn nghiêm ấy là căn bản sống, là giá trị tuyệt đối duy nhất của cả một đời người.

Nhưng khi niềm tôn nghiêm vì một lí do nào đấy mà không còn, liệu ta có nên trừng phạt bản thân mình hoặc người khác bằng một cái chết?

Câu trả lời là không.

Cũng chẳng biết may mắn hay run rủi, mà cuộc sống đưa đến cho mình nhiều trải nghiệm có lẽ hơn người ở một chừng mực nhất định. Hoặc cũng có thể chính cái cách mà mình cảm nhận những trải nghiệm ấy không giống người bình thường.


Ai đó đã ví von rằng: "cuộc đời giống như một sợi xích dài, niềm vui nỗi buồn vốn là những mắt xích đan xen. Nên là khi gặp chuyện buồn tôi thường cho qua đi, vì hy vọng và chờ đón mắt xích tiếp theo, đấy chắn chắc sẽ là niềm vui". 

Trong "Cảm ơn tôi đã đủ dũng cảm" có một câu như thế này: "Chỉ cần còn được sống thì điều tốt sẽ đến". 

Bằng một ý hiểu nôm na nào đó, rõ ràng sự-không-như-ý là kẻ phá hoại thật sự, nó làm nên bao nhiêu khổ đau. Nó màu xám hoặc màu đen, hoặc là một màu nào đấy: tối, đậm và ngộp hơn cả đen nữa. Ta lấy gì để bù đắp nó đây?

Lấy tình yêu.

Họ yêu nhau, một tình yêu rất khác. 
Tình yêu có thể làm tan nát con tim họ ra hàng trăm lần 

Hãy dùng yêu thương để hóa giải muộn sầu, khâu vá nỗi đau.

Suy cho cùng, những cuộc tìm nhau thường diễn ra ở cuối đường, lúc mà bão giông đã tắt từ nửa phần trước của đời người. Dù chưa hẳn. Thì có phải là họ đã nhận ra "mọi thứ quá ngắn ngủi để có thể chừa chỗ cho hờn giận". Đôi khi nhận ra từ lâu rồi, nhưng họ phủ nhận vì tôn nghiêm!

Tha thứ cho nhau đi. Tha thứ cho nhau là tha thứ cho chính mình.

Mọi chuyện trên đời đều có cách giải quyết. Im lặng, cố thủ trong phán đoán cá nhân không là cách, mà là con đường dẫn đến lối cùng. Ngồi lại nói ra lòng nhau, bằng sự chân thật: đừng chỉ có nói mà không làm, bằng bình tĩnh: đừng để nước mắt chen ngang, bằng niềm tin: cách quả quyết và dứt khoát. Còn nếu mà khó quá không làm được, hãy viết thư tay. 


Đừng để hiểu lầm giết mất một tương lai.

Còn người lỡ đánh mất tôn nghiêm, đừng chết. Hãy sống tốt để tìm lại.


Comments

  1. "Còn người lỡ đánh mất tôn nghiêm, đừng chết. Hãy sống tốt để tìm lại."
    Bài viết hay và một dòng kết để ngẫm!

    ReplyDelete
    Replies
    1. Cảm ơn đã để lại lời nhắn cho blog. Cảm ơn sự tử tế này từ Tuan Anh!

      Delete
  2. "Nếu mạng sống là cây thì sự tôn nghiêm là rễ cây.
    Nếu mạng sống là nước thì sự tôn nghiêm là dòng chảy.
    Nếu mạng sống là con đại bàng dũng mãnh thì sự tôn nghiêm là khả năng bay lượn.
    Sự tôn nghiêm thật sự là chất lượng tồn tại của con người. Chứ không chỉ là hình thức tồn tại."
    trích từ: http://www.nguyenvanvuong.com/2013/10/ban-hien-su-ton-nghiem-cua-ban-nhu-nao.html

    Phần lớn người đời thường đề cập về "tình yêu và lòng tự trọng", nhưng có lẽ đây là lần đầu bản thân mình được thấy 1 khía cạnh về sự "tôn nghiêm và tình yêu".

    Vâng, cảm ơn người viết!

    ReplyDelete

Post a Comment

Popular posts from this blog

Tròn xoay viết: Bỗng một ngày hạnh phúc phải đi xin phép ai?

Em tìm anh như người đi tìm bóng:  khi biến mất, lúc in hằn rõ rệt.  Ngay cạnh bên, chẳng thể nào chạm đến.  Khúc tình này, em cất vào lãng quên.   (tự nhiên thấy thương chiếc bóng, nên làm thơ tình =)) bỏ qua nếu hông giống thơ lắm, bạn nha, haha) --- Anh bảo em, đời người như bản nhạc:  không chỉ thăng, mà còn cần dấu giáng.  Em lại thấy anh như người đi hát,  còn em vô tình là một bài hát: anh từng ca. (này là một bài khác bài trên kia đó) Một đôi câu thơ 💬💬💬 ---- Ngày trước bắt gặp câu nói:  " Ta hãy can đảm nhìn ngay sự thật; có nhiều kẻ họ sống hết sức hạnh phúc trong sự ngu dốt và ở không của họ" ” – trích Tôi tự học. Thoạt đầu, mình đã bật cười thành tiếng rõ to, do sự châm biếm quá ư duyên dáng của Nguyễn Duy Cần. Nhưng về sau, kết thúc cảm giác thích chí tức thời, là một cơn lũ nghĩ suy  ập đến trong đầu. Ở một góc độ nào đó, mình không đồng tình với tác giả.  Đoàn Minh Phượng có viết trong Và khi tro b...

Tròn xoay kể chuyện: 3 loại người đáng được yêu

230617 Viết cho ông, người có lẽ chẳng bao giờ đọc được. Con ghé quán quen, nói là quen vậy nhưng nhân viên còn chưa biết hết mặt vì coi bộ quán phân rất nhiều ca mà khách cũng đông nữa, chỉ có ông - người bảo vệ già là đều đặn mỗi ngày ở cùng một vị trí. Nói là quen cũng bởi vì một điều nữa: hình như ông nhận ra con, lúc con chạy đến trên mặt ông đính một nụ cười rõ hiền rõ thương, những lần trước con có thấy nó đâu, nên con nhủ bụng điều con nghĩ chắc chắn đúng rồi.

Tròn xoay kể: Sài Gòn mưa không đủ ướt, chúng mình lên Đà Lạt tắm mưa

Sau khoảng thời gian ba tháng làm bài miệt mài ( dù không liên tục), cũng đến ngày tụi mình nộp luận văn tốt nghiệp. Trường quy định hai ngày với khung thời gian cụ thể để làm việc với sinh viên: thứ năm và thứ sáu – tuần đầu tiên của tháng năm. Vì hẹn gặp cô giáo hướng dẫn vào thứ sáu, nên trưa thứ năm mình mới bắt đầu trở v ào Sài Gòn. Trong lúc đó, Rang và Siếu đã có mặt ở trường. Tụi mình video call, xúm xít. Mình la oai oái: - Sao tụi mày nộp hôm nay hết vậy? - Nộp sớm để đi chơi - Siếu trả lời. - Đi đâu, với ai? - Đi Đà Lạt, ba đứa mình nè. Wifi ở trường yếu, nói chuyện đoạn được đoạn mất, tụi mình hẹn để đó, nói sau. Cười hề hà cho qua, nhưng không ngờ trưa hôm sau đúng 12h, Rang gọi:  - Tình hình sao rồi babe? - Chưa nộp nữa, cô hẹn 12h30. - Tranh thủ đi, Siếu book xe rồi, 3h xe chạy. - Nói chơi hay nói thiệt đó mấy ba. Đừng xạo con nha – mình kiểu (wtf) hoang mang từ Hồ Quỳnh Hương sang Bùi Anh Tuấn. - Thiệt! – Rang chắc nịch nói. - Mà 1h30 mới bắt...