Skip to main content

Làm thế nào để trở nên tích cực?


Sáng nay kiểm tra tin nhắn trên Instagram, bạn hỏi mình:
 "Làm thế nào mà mày positive dữ dội vậy, chamu".


Chuyện kể rằng...

Tháng 1 đến tháng 3 năm 2018, mình chia sẻ cuộc sống với người bạn không mời mà đến: trầm cảm. Sau thời gian không quá dài phải sống chung với lũ (song may mắn chưa đuối nước), mình dần thoát khỏi vũng lầy ấy.  Hẳn là do mình mất niềm tin vào bản thân đột ngột quá. Xuyên suốt khoảng thời gian tự thân không giải quyết được vấn đề gì, 70% cơ thể mình không còn là nước, mà toàn những tiêu cực và tăm tối. Điểm sáng giúp mình vực dậy, lấy lại niềm tin có lẽ là tín hiệu tích cực từ luận văn tốt nghiệp: những lời khen của cô giáo, hay sự cải thiện về tiến độ xử lý và hoàn chỉnh bài nghiên cứu. Mình nhận ra mình không tệ (như mình nghĩ), thậm chí còn rất có khả năng. Đến giờ vẫn nhớ như in câu nói của thằng bạn, dân học thuật sợ nhất là "fail trong chính sự tự tin của mình". Trước đó, tầm hè năm ba đại học, mình đã rơi vào tình trạng căng thẳng kéo dài khi không thể nào tìm ra câu trả lời cho câu hỏi: Mình là ai và mình muốn trở thành con người như thế nào. 

Từ tháng 7 năm 2018, mình bắt đầu công việc hiện tại với một niềm đam mê rất lớn: sẽ bằng tất cả tâm huyết và khả năng mang bài kiểm tra tính cách, trí tuệ (sản phẩm bọn mình đảm nhận) tiếp cận với rộng rãi người dùng trên thị trường Việt Nam. Bởi lẽ mình nhận thấy ý nghĩa nhân văn vô cùng tuyệt vời của sản phẩm này. Ngay chính bản thân mình cũng trở nên tự tin hơn rất nhiều, từ khi hiểu đâu là điểm mạnh và điểm yếu cá nhân. Có thể nói, công việc của mình ngoài đem đến giải pháp cho các doanh nghiệp, nó còn mang tính chất chữa lành thật lớn lao. Thế nên, được làm điều mình thích với một lý tưởng cao đẹp là một trong những yếu tố khiến mình sống, học tập, làm việc chủ động, vui vẻ. 

Trải qua cảm giác tiêu cực đến tận cùng, mình cũng đã từng. 

Cống hiến cho lý tưởng mình theo đuổi, mình đang như thế.

Mình đi qua những ngày âm u, để biết ơn ánh sáng những ngày nắng. Mình lắng nghe nỗi niềm của người khác, kết thân với những người hay ho. Quan sát cuộc sống. Đặt câu hỏi và sốt sắng săn lùng câu trả lời. Đọc sách. Dần dà rồi mình cũng phát hiện các cách để cân chỉnh bản thân nếu lỡ một ngày trọng tâm chợt lơi ra. Mọi thứ vẫn ở đấy, bí kíp để chúng ta trở nên tích cực: trong sách vở và những nhân chứng sống. Mấu chốt là bạn có tìm để được gặp gỡ hay không.

Mình vẫn đang trên hành trình tìm kiếm chúng đây. Có thể những thứ mình góp nhặt được hôm nay, chỉ là vài mảnh ghép nhỏ lẻ của một game puzzle thật lớn, và cũng thật gợi cảm, đương nhiên. Mình tò mò và hăng say khám phá thêm nữa cuộc sống này. Đến một lúc nào đó, mình tin, cái cây kinh nghiệm của mình sẽ đủ vững chãi trước gió to bão lớn; tán cây xanh, tròn, và rộng của nó sẽ cung cấp cho môi trường thật nhiều những oxy trong lành. 

Mình học. Cuộc sống là một chuỗi những vấn đề. Người thành công là người giải quyết vấn đề giỏi. Đầu tiên, hãy thành thạo ở bước xác định: Vấn đề nào của mình, vấn đề nào không. Từ đó, điều chỉnh nguồn năng lượng của bạn tập trung vào thứ bạn có khả năng kiểm soát, thay vì rối tung với những điều không thể tự bạn thay đổi được. Nếu là vấn đề của mình thì giải quyết ngay: gọi tên nó, hiểu lí do của nó là gì, và hành động như thế nào để xử lý nó đây. Đối với vấn đề không phải của mình, hãy dứt khoát bỏ qua một bên, không bận tâm nhiều về chúng nữa. Hầu hết, 80% của vấn đề sẽ là những gì gắn với yếu tố bên trong, 20% còn lại chịu sự chi phối của ngoại cảnh. Điều này có nghĩa, một khi xác định chính xác vấn đề của mình, chúng ta hoàn toàn có thể xử đẹp chúng.

Bản thân mình có khuyết điểm, người khác cũng thế. Do đó, ống kính của "hệ quan sát và đánh giá" nên được điều chỉnh để lấy khía cạnh tốt của người khác làm tiêu điểm thì hơn. Rèn luyện tư tưởng mỗi ngày, sẽ nhẹ từ trong tâm hồn, nhẹ ra.

câu trả lời cho tiêu đề là phần nội dung mình in nghiêng, tô đậm.

Comments

Popular posts from this blog

Tròn xoay kể chuyện, các mối quan hệ và sự cô đơn

130617, tối chưa muộn nhưng viết xong bài này chắc là sẽ muộn. "Hãy để yên cho con bé cô đơn" . Nghe audio của Thái Minh Châu, từng câu chữ như thể bóc trần tâm can của mình vậy, thích muốn lăn quay: à thì ra cũng có những tâm hồn giống nhau lạ lùng, dù ai cũng cho là chỉ mình duy nhất.   Lúc trước mình từng cho rằng "con người ta chỉ cô đơn khi bắt đầu yêu ai đó"... mà hình như không hoàn toàn như vậy, bởi chính thăm thẳm trong con người mình đã có hẳn một hố sâu đầy ắp cảm giác một mình, chỉ cần có xúc tác là chợt trỗi dậy mạnh mẽ đến bất ngờ. Nghe mình bộc bạch, hay theo dõi blog cá nhân, ai đó có thể bật cười, vì nhìn mà xem, một con bé loi nhoi, thích gây sự chú ý lại cho mình là kẻ cô đơn. Thế nhưng mà, chỉ ai đủ tinh tế mới có thể phát hiện ra sự cô đơn của con bé ấy mới đáng sợ và dị biệt biết chừng nào. Có đôi lúc mình không cho là mình có thể yêu ai, vì e rằng khi ở trong mối quan hệ đặc biệt này, mình sẽ làm cho đối phương bị lây cô đơn, ...

Tròn xoay kể: Ngày hè ở Phú Yên

Phú Yên hiện ra buổi tờ mờ sáng bằng những mảng xanh kì lạ, không mươn mướt cũng không rì rào. Đến thăm thú nơi đây vào những ngày đầu hạ, khi mà Sài Gòn đang "sáng nắng, chiều mưa", với một tâm thế thả trôi đúng nghĩa. Phú Yên nắng nhưng đẹp nao lòng, đẹp đủ để con người ta hy sinh làn da là thành quả của bao ngày che chắn kín mít, được dịp bung trổ, chỉ vì nghệ thuật (lol). D ừng chân ở bến xe Tuy Hòa , xe trung chuyển được điều khiển bởi một anh tài xế cao ráo, điển trai và vui vẻ, đưa chúng mình về homestay của Cường. Bốn ngày khám phá bắt đầu, dọn hành lí gọn gàng vào phòng, hai đứa không chần chờ mà di chuyển khắp đó đây. Đầu tiên là ăn.  Ra vào Phú Yên vài lần nhưng Nhi chưa rành rẽ nơi này cho lắm, món mở màn Nhi giới thiệu là bánh hỏi lòng heo (ngày về chúng mình lại đến quán này...ăn bánh ướt) . Sau đấy hẹn gặp Cường ở một quán cafe, và tiếp tục đi cùng nhau thêm một quán cafe khác yên tĩnh hơn: Cường làm việc còn hai đứa mình chụp hình và quậy phá. Lịch tr...

Tròn xoay kể chuyện: 3 loại người đáng được yêu

230617 Viết cho ông, người có lẽ chẳng bao giờ đọc được. Con ghé quán quen, nói là quen vậy nhưng nhân viên còn chưa biết hết mặt vì coi bộ quán phân rất nhiều ca mà khách cũng đông nữa, chỉ có ông - người bảo vệ già là đều đặn mỗi ngày ở cùng một vị trí. Nói là quen cũng bởi vì một điều nữa: hình như ông nhận ra con, lúc con chạy đến trên mặt ông đính một nụ cười rõ hiền rõ thương, những lần trước con có thấy nó đâu, nên con nhủ bụng điều con nghĩ chắc chắn đúng rồi.