Skip to main content

Tròn xoay kể chuyện: Góc mới lớn :)

Sài Gòn một chiều rả rích mưa - 190517,


Mình đang ngồi và ghi ra mấy dòng này ở khu tự quản của một trường đại học khác, không phải nơi mình đang theo học. Mọi thứ ở đây tuyệt hơn nhiều so với trường mình. Có mưa và lâu thoảng có một chút nhạc.

Mình thường tự nhủ lòng "nghề chọn người" để tâm tư bị thôi miên mà tạm rời bỏ mớ hoang mang, hỗn độn của cuộc đời, của cuộc đua khắc nghiệt ngoài kia. Thêm vào đó, mình cho rằng bản thân có thể làm được tất cả, thế nên chẳng có gì phải lo, cứ vô tư đi!

Nào ngờ được rằng có một ngày, đúng hơn là một-chuỗi-ngày mình phải hụp lặn trong những chông chênh vô chừng... phải khổ sở dè dặt mọi thứ, tiến không được mà lui cũng không xong.

Có lẽ chính bởi niềm tin thiếu cơ sở vào hai chữ tất cả, đã khiến mình huyễn hoặc bản thân, để rồi bị đẩy vô tình thế phải đứng trước quá nhiều lựa chọn - so với hình dung trước đây. Mình thường thất bại trong mục hoạch định tương lai ở mỗi lần phỏng vấn học bổng, vì có lẽ với mình, mọi thứ luôn dịch chuyển rất mạnh mẽ, thật sự không xác định được rõ ràng điều gì là cần làm để có một tương lai vững chắc và xứng đáng.





Hôm nọ mình hỏi một senpai về những rối ren tịch mịch trong đầu: - thật sự em không biết chọn cái nào sẽ tốt nhất?

Ngay sau khi nghe mình nói ra những băn khoăn, anh hỏi lại: - Em muốn trở thành người như thế nào?
...
- ôi câu hỏi!? - là cách mình trả lời anh

Và...đầu óc mình lại quặn lên một lần nữa, chút gì đó thất bại vô cùng chạy rần rần từ đầu xuống tay chân. Mình bị đơ, haha, sống đến giờ này còn rối bời về hình ảnh bản thân cần phải xây dựng, tệ hại và vô dụng chưa kìa?!

Câu hỏi ấy đã chọc khoáy thật sâu vào những miên man quanh quẩn con người mình, nếu trả lời được thì mình nghĩ mình sẽ không cần nhiều cuộc nói chuyện với tiền bối, với bạn bè - điều mà mình cố gắng làm dạo gần đây... Thế là mình chăm hỏi han hơn, mình chăm nói về những loanh quanh mà bản thân đang mắc kẹt cho người khác, để nhận được lời khuyên. Nhiều khi với tâm lý tham lam và ôm đồm, mình thường không thể tách bạch được cái nên hay không nên, cái được và mất, thậm chí là cái nào sẽ thích hợp hơn với cá nhân mình lúc này. Lắng nghe là một cách hay và hữu hiệu mỗi dịp như vậy.

Thế rồi hôm qua, mình đang lướt màn hình đến trang #astoryteller - hình như người sáng lập trang kể chuyện này là chị Thái Minh Châu, MC mình rất yêu thích bởi sức sống, sự giản dị, lanh lợi và trí thông minh, người mà nhìn một lần mình đã mến, từ những số đầu tiên của chương trình Món ngon mỗi ngày hồi lâu lắc lâu lơ. Ấn tượng đặc biệt hơn, điều mà khiến mình càng bị hấp dẫn bởi chị chính là hàng loạt câu chuyện về sự độc lập, quyết đoán và liều lĩnh của người con gái 30 chưa chồng, một mình sống vui, sống kiêu hãnh và mang lại năng lượng vô cùng tích cực cho cuộc đời. Thật sự chỉ cần nhìn nụ cười, hay nghe giọng nói của TMC, bầu trời có thể xanh một màu xanh khác, không khí cũng có mùi thơm và lòng trở nên dịu dàng kỳ lạ...

Tại sao đang nói về những nỗi niềm lăn tăn ở trên kia, mà đột nhiên mình nhắc đến TMC ngon ơ nhành mơ nhỉ. Là vì chị ấy có câu chuyện tương tự như những gì mình gặp phải, chị cũng loay hoay hết hơn 1/3 cuộc đời để tìm kiếm con người mình muốn trở thành, mặc dù nhiều năm trước đó, chị đã kiếm tiền, ra ở riêng và tự lập nhiều thứ, có công việc yêu thích, sống có ích với một mức sống ổn (-ước ao của bao người nhỉ?). Cho đến ngày nọ, chị gặp một con người, khiến chị nhận ra mục tiêu phải phấn đấu, chị rời bỏ mọi thứ, lên đưòng đi du học để trở thành nhà xuất bản... cuốn sách chị cho ra mắt đầu tiên là quyển #Mùahènămấy của chị M.A.D - một người trẻ sống chết với niềm tin, có hoài bão đẹp nhưng không ít lần bị cuộc sống dập cho nát tan tơi bời...hơn mười lần bị trật học bổng, tạm dời lại giấc mơ du học, chỉ vì gia đình không có điều kiện, nhưng chị không bỏ cuộc và đã làm được một cách ngoan cường. TMC cảm nhận được tài năng như thế, nghe và hiểu được nỗi niềm ấm ức của người trẻ trông ra cơ hội đang dập dềnh ngoài khơi mà không cách nào với tới được. Trùng hợp ghê, mình thích cả chị này, một bộ đôi thiệt đẹp và tài giỏi.

Rồi mình mỉm cười, cắm dây sạc, tắt màn hình và đi ngủ. Lại nhớ lời dặn dò "cứ thử đi, không có dấn thân thì không thể hiểu mình là ai... thích hay nghĩ mình thích, hợp hay nghĩ mình hợp - sẽ chỉ dừng ở suy nghĩ thôi, phải làm mới nhận ra nhiều thứ không ngờ tới"

Hình minh họa hông có liên quan, vì câu view nên đính kèm thôi :))

Comments

  1. Hi vọng bạn sớm tìm được giá trị mà bạn muốn theo đuổi nhé!!

    ReplyDelete
    Replies
    1. mình đã tìm ra nó rồi bạn ơi, sau rất nhiều ngày vắt óc nghĩ suy, mình có viết hẳn một blog về con người mình muốn trở thành rồi. Cảm ơn bạn nhiều nhé ^.^

      Delete

Post a Comment

Popular posts from this blog

Tròn xoay kể chuyện, các mối quan hệ và sự cô đơn

130617, tối chưa muộn nhưng viết xong bài này chắc là sẽ muộn. "Hãy để yên cho con bé cô đơn" . Nghe audio của Thái Minh Châu, từng câu chữ như thể bóc trần tâm can của mình vậy, thích muốn lăn quay: à thì ra cũng có những tâm hồn giống nhau lạ lùng, dù ai cũng cho là chỉ mình duy nhất.   Lúc trước mình từng cho rằng "con người ta chỉ cô đơn khi bắt đầu yêu ai đó"... mà hình như không hoàn toàn như vậy, bởi chính thăm thẳm trong con người mình đã có hẳn một hố sâu đầy ắp cảm giác một mình, chỉ cần có xúc tác là chợt trỗi dậy mạnh mẽ đến bất ngờ. Nghe mình bộc bạch, hay theo dõi blog cá nhân, ai đó có thể bật cười, vì nhìn mà xem, một con bé loi nhoi, thích gây sự chú ý lại cho mình là kẻ cô đơn. Thế nhưng mà, chỉ ai đủ tinh tế mới có thể phát hiện ra sự cô đơn của con bé ấy mới đáng sợ và dị biệt biết chừng nào. Có đôi lúc mình không cho là mình có thể yêu ai, vì e rằng khi ở trong mối quan hệ đặc biệt này, mình sẽ làm cho đối phương bị lây cô đơn, ...

Nghỉ xả hơi

Khả năng tập trung của não bộ khi xử lý công việc hay tiếp thu bài học là có giới hạn. Trong The Essential 20: Twenty Components of an Excellent Health Care Team chỉ ra rằng, khoảng chú ý trung bình của con người là khoảng năm phút. Thông thường, người ta không thể duy trì sự chú ý vào một thứ quá hai mươi phút mỗi lần. Tuy nhiên, sau khi đánh mất sự tập trung vào một chủ đề, một người có thể khôi phục nó bằng cách nghỉ ngơi, thực hiện một loại hoạt động khác, thay đổi tiêu điểm suy nghĩ hoặc chủ động chọn tái chú ý vào chủ đề ban đầu. Vâng, đấy là lí do tại sao mình ghét cay ghét đắng những tiết học không có giờ giải lao. Bốn mươi lăm phút hay một giờ đồng hồ theo dõi bài học, hay tập trung giải quyết vấn đề một cách liên tục sẽ khiến các nơ-ron thần kinh của mình biểu tình inh ỏi. Mình bắt đầu thay đổi tư thế và từ chối việc tiếp thu thêm những thông tin từ bên ngoài, và đương nhiên, mình ngấy kiến thức và cảm thấy mệt mỏi cực kì. Ấy mới thấy tầm quan trọng của việc nghỉ xả hơi, nhỉ...

Tròn xoay viết: Bỗng một ngày hạnh phúc phải đi xin phép ai?

Em tìm anh như người đi tìm bóng:  khi biến mất, lúc in hằn rõ rệt.  Ngay cạnh bên, chẳng thể nào chạm đến.  Khúc tình này, em cất vào lãng quên.   (tự nhiên thấy thương chiếc bóng, nên làm thơ tình =)) bỏ qua nếu hông giống thơ lắm, bạn nha, haha) --- Anh bảo em, đời người như bản nhạc:  không chỉ thăng, mà còn cần dấu giáng.  Em lại thấy anh như người đi hát,  còn em vô tình là một bài hát: anh từng ca. (này là một bài khác bài trên kia đó) Một đôi câu thơ 💬💬💬 ---- Ngày trước bắt gặp câu nói:  " Ta hãy can đảm nhìn ngay sự thật; có nhiều kẻ họ sống hết sức hạnh phúc trong sự ngu dốt và ở không của họ" ” – trích Tôi tự học. Thoạt đầu, mình đã bật cười thành tiếng rõ to, do sự châm biếm quá ư duyên dáng của Nguyễn Duy Cần. Nhưng về sau, kết thúc cảm giác thích chí tức thời, là một cơn lũ nghĩ suy  ập đến trong đầu. Ở một góc độ nào đó, mình không đồng tình với tác giả.  Đoàn Minh Phượng có viết trong Và khi tro b...