Skip to main content

Tròn xoay kể chuyện: Hành trình khám phá bản thân (1)

100617

Trở về nhà sau gần một giờ đội mưa băng băng trên đường, hạt mưa tròn lẳn, hiền hòa, không bốp chát như mọi khi, nhưng có gì đó rất giả (không hiểu sao lại có cảm giác này nữa)... và cứ vậy để mình trần mà phóng xe, mặc dù có áo mưa trong cốp.

Hay lắm, tâm trạng thế này thì làm sao có thể quan tâm mưa gió bão bùng được nữa, vả lại mưa bỗng hiền, mưa cũng chẳng còn là mưa nữa kia mà.

Đến nhà và lao đầu ngay vào máy tính, vì có lẽ mình đang lờ mờ nhận ra con người mình muốn trở thành, lúc trên đường trở về ấy. Ngay vào thời điểm phải chuyển mình để chuẩn bị cho công việc gắn bó sau này, đây là giai đoạn mình hay âu sầu-rầu rĩ-ngẩn ngơ khi phải mường tượng về những gì (rất ngu ngốc) lẩn khuất tận cùng tâm can, rồi những mơ màng vì điều chưa xảy đến, cũng vừa là khi hai cơ hội xuất hiện, đi cùng với chúng là hai bài luận: một yêu cầu viết về ước mơ, cái còn lại là câu hỏi điều gì quan trọng với mình nhất. Cảm giác tựa như ông trời đang tạo dấu hiệu, hoặc đang cố dồn mình vô đường cùng suy nghĩ, để có thể một lần dứt khoát với bản thân vậy... Cuốn Người giả kim có câu, mình tạm nhớ như vầy: "thời điểm tăm tối nhất của một ngày, ấy là lúc chạng vạng sáng". Đúng nhỉ!? Và hình như, mình đang luẩn quẩn trong bóng đêm đặc quánh ấy suốt một thời gian, chỉ một mình mình đi tìm kiếm bản thân - đầy bất lực, thật sự không một ai có thể giúp ích lúc này.

Nên nắm bắt nó?

Chắc chắn rồi! Cả hai cơ hội.

Và rồi mình bắt đầu trả lời từng câu một:

Thực ra điều mình muốn là gì?

Thẳm sâu trong ngóc ngách nào đó của con người mình là một khát vọng vô hình cực lớn, nó dằn vặt mình mãi không thôi. Thứ khát vọng này mình không biết đặt tên chính xác là gì, nhưng rõ ràng nó là một thứ tham vọng muốn lan tỏa bản thân, tạo nên sức ảnh hưởng đến mọi người, nhất là người trẻ, ngôn ngữ đời thường gọi vui đó là kiểu tâm lý "muốn trở thành cái rốn của vũ trụ".
Chính xác mình là con người có tham vọng như vậy, mình chỉ luôn muốn được đứng vị thế thứ nhất, nếu về vị trí thứ hai, thì tất cả đều giống nhau, không quan trọng nhiều nữa, có cố gắng cũng chỉ là nửa vời, không một chút kích thích vươn lên.

Mình muốn lan tỏa điều gì?

Trải qua giai đoạn thiếu niên với những gì an toàn nhất, nhìn ngắm cuộc đời với những gì tinh trong và khờ khạo nhất, chiến thắng mọi thứ với những gì ngạo nghễ và nực cười nhất, mình hiểu được người trẻ sẽ thất vọng ra sao, ngao ngán, bế tắc và chơi vơi như thế nào khi vươn ra một phạm vi rộng hơn của cuộc sống. Rời xa vòng tay gia đình, trong tâm trí người trẻ thoạt đầu có lẽ là sự hả hê vì được tha hồ tung tẩy, chẳng ai chỉ cho họ rằng, sai rồi, tự lập đồng nghĩa với tự do, tự do không chỉ của tận hưởng, mà còn là tự do của chịu đựng, của việc phải cất đi tấm khiên trước đây, vốn gánh vác bao nhiêu thương tích mà che chở cho mình thuở ngây thơ (là ba mẹ), và.. đau khổ chính thức bắt đầu từ đây, tự do tự tại vùng vẫy mà một là sống cho ra sống, hai là vật vờ khổ sở đến đáng thương.

Thật ra, phủ đầu trước hay nói quá sớm những thực tế không tô hồng, chẳng phải để người trẻ bi quan vì những gì sắp xảy đến trong giờ phút tiếp theo của đời mình, càng không vì động cơ khiến họ e dè, mà trở nên quanh quất trong mớ xáo xào nát bét, rồi co mình lặng lẽ, cứ thế chết dần chết mòn đi. Nhưng thực chất là nhằm trang bị cho họ một tâm thế tiến bộ và dấn thân, hầu tránh được cảm giác hụt hẫng rồi tự làm tổn hại hay mất mát chính mình. Mình muốn người trẻ nhìn ra những mặt tối, nhưng đối diện với nó bằng cặp mắt sáng, tinh anh và chủ động,  lạc quan và đầy năng lượng.

Lan tỏa bằng cách nào?

Để có thể kể chuyện, bản thân người nói phải là một quyển sách, trong đó bao gồm nhiều chương, có chương trầm, có chương chơi vơi, nhưng có chương thăng hoa và chiến thắng. Muốn truyền năng lượng tích cực, cá nhân mình phải kinh qua đủ những hỷ nộ ái ố, tham sân si ở đời, đủ vấp ngã đắng cay, đủ hạnh phúc và thành công, đủ nhiệt huyết và cố gắng, đủ kiêu hãnh và niềm tin, đủ khiêm tốn và lắng nghe, đủ lòng nhân và trí tuệ, đủ vị thế và đam mê.

Một khi đi nhiều, dấn thân và trải nghiệm, thì bản thân mới có thể trở nên phong phú và hội đủ tất cả các điều trên. Chỉ như vậy mình mới làm được những gì mình muốn: viết nên câu chuyện của mình.

Điều gì quan trọng nhất với mình?

Trên đường về mình có hỏi nhỏ bạn "what matters most to you?", không chần chừ nhỏ đáp ngay "gia đình". Thành thật mà nói, mình chưa từng nghĩ đến câu trả lời này, vì thực sự mình chỉ loay hoay tìm kiếm bản ngã, cái tôi đầy mâu thuẫn riêng mình thôi... Trong khi ấy, đã vô tình đánh rơi cảm thức về tầm quan trọng của một tập thể đằng sau lưng, một gia đình luôn hào phóng chào đón, vỗ về và yêu thương mình, khi mình vang dội lẫy lừng, hay lúc mình thất bại, tổn thương đến mức sợ hãi mà trốn tránh cuộc đời. Mình có đang ích kỷ lắm không?

Nói đi cũng phải nói lại, suy cho cùng thì gia đình cũng không thể ở bên mình mãi, cùng với sự lớn lên của mình là tốc độ già đi chóng mặt của ba mẹ, không có mẹ ba bên cạnh sống đời, mình sẽ lại phải tiếp tục tìm một gia đình mới: là chồng rồi các con ư? Tất cả có vẻ như thu lại thành những điều giản dị nhất nhỉ, và mình đã bỏ quên nó chăng?

Tuy nhiên, mãi cho đến lúc này, câu trả lời duy nhất của mình đối với câu hỏi " điều gì quan trọng nhất" ấy chính là sự nghiệp, thứ luôn thôi thúc mình chiến đấu và khẳng định bản thân. Mình không muốn là một cô nhân viên ngân hàng chỉ lòng vòng bên bàn giấy, rồi để ngày trôi lênh đênh, tẻ nhạt. Mình không muốn là một nhà nghiên cứu đối diện 24/24 với những kho tàng kiến thức mới mênh mông đến lạc lõng, một đời có thể để lại điều gì đó hoặc không, song đến khi chết đi, may mắn lắm thì tới tận đời con cháu mới được xưng danh. Cái mình muốn ra ngoài, giao tiếp và chia sẻ. Mình muốn trở thành một doanh nhân viết sách: một người phụ nữ có tiếng nói riêng, có câu chuyện đáng giá để nói về, để trao đi những giá trị cho hậu duệ đằng sau.

mình sẽ trở thành doanh nhân viết sách, những câu chuyện mình viết
phải có giá trị, nó phải được kể ra bằng chính cuộc đời mình, đầy quyết tâm,
đầy yếu đuối nhưng mạnh mẽ

Hôm nay mình chỉ kịp nghĩ đến như thế thôi, và mỗi ngày, mình sẽ chăm chỉ tìm tòi, khám phá những khao khát của bản thân, rồi viết ra và biến nó thành động lực để thực hiện, từng bước một, chậm rãi nhưng chắc chắn phải làm được! Bằng tất cả niềm tin, mình cam đoan thế.




Comments

Popular posts from this blog

Tròn xoay kể chuyện, các mối quan hệ và sự cô đơn

130617, tối chưa muộn nhưng viết xong bài này chắc là sẽ muộn. "Hãy để yên cho con bé cô đơn" . Nghe audio của Thái Minh Châu, từng câu chữ như thể bóc trần tâm can của mình vậy, thích muốn lăn quay: à thì ra cũng có những tâm hồn giống nhau lạ lùng, dù ai cũng cho là chỉ mình duy nhất.   Lúc trước mình từng cho rằng "con người ta chỉ cô đơn khi bắt đầu yêu ai đó"... mà hình như không hoàn toàn như vậy, bởi chính thăm thẳm trong con người mình đã có hẳn một hố sâu đầy ắp cảm giác một mình, chỉ cần có xúc tác là chợt trỗi dậy mạnh mẽ đến bất ngờ. Nghe mình bộc bạch, hay theo dõi blog cá nhân, ai đó có thể bật cười, vì nhìn mà xem, một con bé loi nhoi, thích gây sự chú ý lại cho mình là kẻ cô đơn. Thế nhưng mà, chỉ ai đủ tinh tế mới có thể phát hiện ra sự cô đơn của con bé ấy mới đáng sợ và dị biệt biết chừng nào. Có đôi lúc mình không cho là mình có thể yêu ai, vì e rằng khi ở trong mối quan hệ đặc biệt này, mình sẽ làm cho đối phương bị lây cô đơn, ...

Tròn xoay kể: Ngày hè ở Phú Yên

Phú Yên hiện ra buổi tờ mờ sáng bằng những mảng xanh kì lạ, không mươn mướt cũng không rì rào. Đến thăm thú nơi đây vào những ngày đầu hạ, khi mà Sài Gòn đang "sáng nắng, chiều mưa", với một tâm thế thả trôi đúng nghĩa. Phú Yên nắng nhưng đẹp nao lòng, đẹp đủ để con người ta hy sinh làn da là thành quả của bao ngày che chắn kín mít, được dịp bung trổ, chỉ vì nghệ thuật (lol). D ừng chân ở bến xe Tuy Hòa , xe trung chuyển được điều khiển bởi một anh tài xế cao ráo, điển trai và vui vẻ, đưa chúng mình về homestay của Cường. Bốn ngày khám phá bắt đầu, dọn hành lí gọn gàng vào phòng, hai đứa không chần chờ mà di chuyển khắp đó đây. Đầu tiên là ăn.  Ra vào Phú Yên vài lần nhưng Nhi chưa rành rẽ nơi này cho lắm, món mở màn Nhi giới thiệu là bánh hỏi lòng heo (ngày về chúng mình lại đến quán này...ăn bánh ướt) . Sau đấy hẹn gặp Cường ở một quán cafe, và tiếp tục đi cùng nhau thêm một quán cafe khác yên tĩnh hơn: Cường làm việc còn hai đứa mình chụp hình và quậy phá. Lịch tr...

Tròn xoay kể chuyện: 3 loại người đáng được yêu

230617 Viết cho ông, người có lẽ chẳng bao giờ đọc được. Con ghé quán quen, nói là quen vậy nhưng nhân viên còn chưa biết hết mặt vì coi bộ quán phân rất nhiều ca mà khách cũng đông nữa, chỉ có ông - người bảo vệ già là đều đặn mỗi ngày ở cùng một vị trí. Nói là quen cũng bởi vì một điều nữa: hình như ông nhận ra con, lúc con chạy đến trên mặt ông đính một nụ cười rõ hiền rõ thương, những lần trước con có thấy nó đâu, nên con nhủ bụng điều con nghĩ chắc chắn đúng rồi.