Skip to main content

Liệu đó có là một phép thử?

Có một đoạn trích trong truyện Hoàng Tử Bé như thế này: “Chính là cái thời gian cậu đã tiêu phí vì bông hồng của cậu, cái thời gian ấy nó làm cho bông hồng đó trở nên quan trọng đến như thế.”
hình bởi mình, câu trích dẫn trên là một trong những ý giúp mình ra quyết định nhanh hơn cho câu chuyện bên dưới đó nè
Trước khi quyết định nghỉ việc ở Navigos, mình từng công tác ở một bộ phận khác cùng công ty suốt một năm rưỡi và có lẽ cũng đã tạo dựng được chút ít hình ảnh riêng trong vai trò nhỏ tại đây. Vì phát sinh một số thay đổi trong định hướng, mình đề xuất lên cấp trên nguyện vọng thuyên chuyển sang vị trí mới. Khoảng thời gian đề xuất này không hề đơn giản, từ việc suy nghĩ, phân tích để tự thuyết phục bản thân cho đến việc trình bày suy nghĩ đấy để thuyết phục những người có thẩm quyền khác. Phỏng vấn nội bộ hết người này đến người kia, chia sẻ tầm nhìn và kế hoạch cá nhân; nhận về hàng loạt các câu hỏi, nhưng chủ đề của bài đăng này chỉ xoay quanh lời cam kết: nếu em có cơ hội chuyển sang vị trí mới, em có thể làm ít nhất bao lâu?

Theo quan điểm cá nhân, mình cho rằng việc gắn bó với một công việc không nên xác định (cách chủ quan) bằng bất cứ lượng thời gian nhất định nào. Lời cam kết về số năm số tháng đối với mình không có nhiều ý nghĩa. Tuy nhiên, nhà tuyển dụng thường dùng chữ tín như một công cụ để ràng buộc ứng viên, qua đó bảo vệ lợi ích của họ. Thế nên trong trường hợp không thể thoái thác việc cam kết này, hãy tính toán nhanh một khoảng thời gian mà theo đó, bạn đánh giá có thể bao gồm thật gọn ghẽ quá trình từ học hỏi tinh hoa đến tự thân tạo ra thành tựu. Thông thường, mình cho khoảng này là từ một đến một năm rưỡi, hoặc nhiều hơn tùy tính chất công việc. Hãy tinh tế lồng trước các con số đó vài câu nói thể hiện quan điểm theo cú pháp sau: Dựa trên kinh nghiệm cá nhân, em không nghĩ việc cam kết về thời gian làm việc sẽ có tác dụng. Thay vào đó, em mong muốn được chia sẻ với anh/chị về mục tiêu nhiều hơn. Điều này có nghĩa, em đã vạch sẵn cho mình kế hoạch với các mốc thời gian cụ thể, nếu thực tế không đạt được tiến độ (một cách hợp lý), em sẽ xem xét lại, lúc đó đi hay ở không còn chỉ được đánh giá dựa trên phán đoán chủ quan, mà còn dựa trên "mức độ phù hợp thực" của em với công việc. Tuy nhiên, nếu anh, chị cảm thấy an tâm hơn khi em có thể cam kết về mặt thời gian, thì trước mắt, em kì vọng mình sẽ gắn bó với vị trí này khoảng một năm.

Đọc đến đây bạn có thấy chúng hết sức thuyết phục không? *Theo mình là có, trường hợp bạn khác quan điểm, mình rất vui nếu nhận được phản biện của bạn*

Ấy thế nhưng, mình vừa báo nghỉ việc sau khoảng ba tháng thay vì một năm như cam kết. Đương nhiên, nhà tuyển dụng quay ngược dòng lịch sử, chất vấn mình những câu kiểu như: "Khi em đề đạt mong muốn được chuyển bộ phận, em cam kết sẽ làm ít nhất một năm. Trong khi hiện tại, em lại nhanh chóng từ bỏ. Có phải em xem tất cả mọi thứ như là một phép thử không?"

Mình chưa bao giờ xem sự dấn thân của mình là một phép thử. Sau khi điểm qua một số chi tiết (thể hiện quan điểm) như ở trên, mình chia sẻ thêm, tư tưởng là nền tảng cho tất cả, thậm chí là nền tảng của hành động, rồi thì của kết quả. "Time is not gold, time is life" - bạn sẽ lãng phí rất nhiều nếu như xây dựng một nền tảng mông lung ngay từ đầu: thử - sai - thử tiếp. Ít nhất về khía cạnh ý chí hay tinh thần, mình luôn bắt đầu mọi thứ với sự chắc chắn rằng: mình sẽ hết mình vì nó. Nói một cách ví von, mình xem "chọn việc" vốn giống như việc "chọn bạn đời", bất kỳ sự tùy tiện nào cũng không được cho phép; thế nên, mình nghiêm túc cân nhắc mọi khía cạnh trước khi bắt đầu một công việc mới. Mình thường vạch ra ít nhất ba lý do tại sao chọn việc này và ghi chú cẩn thận xuống giấy. Các lý do ấy có vai trò đặc biệt quan trọng, chúng không chỉ cho bạn dũng khí để bắt đầu, mà còn là kim chỉ nam cho bạn trong suốt hành trình để bạn không lạc lối. Chúng đại diện cho những giá trị bạn theo đuổi về lâu dài, kiểu như bạn nhắm được vạch đích rồi, chắc chắn sẽ có thể tự mở lối mà đi. Mặt khác, liệu có hợp lý khi đo lường độ phù hợp bằng thời gian *dựa trên suy nghĩ chủ quan hoặc sự cam kết cho có*, thay vì đo bằng cảm nghiệm và hiệu quả thực tế? Công việc không đơn thuần là phương tiện kiếm sống, nó còn là tập hợp những gì mình có thể làm tốt mà thông qua đó đóng góp giá trị tích cực cho cộng đồng. Vậy nên, mình thường xuyên phải ngồi xuống để kiểm tra rằng, sau ngần ấy thời gian mình có đang ổn hay không, mọi thứ có đang diễn biến theo đúng định hướng hay không? Người ta thường hay nói: khi muốn bỏ cuộc hãy nhớ lấy lý do mà ta bắt đầu...chẳng phải sao. Thế là nhìn lại mọi thứ, so đo hiện tại với những những gì bản thân xác định lúc đầu. Sai thì sửa, không sửa được thì...từ bỏ để có thể chọn cái tốt hơn; song tuyệt nhiên, không có một phép thử nào ở đây ngoại trừ tinh thần dấn thân, hành động và điều chỉnh hành động một cách chín chắn. 

Mình hiểu mình muốn làm gì và đâu là giá trị mình theo đuổi. Để làm tốt một công việc, trước tiên cá nhân mỗi chúng ta cần phải thật rõ ràng với mình như thế. Đây là một trong những ý mình trả lời phỏng vấn khi được hỏi: Em nghĩ công việc này cần tố chất gì và em có thể đáp ứng nó như thế nào?

mình review lại 3 lý do bắt đầu, và thấy các lý do đều chưa được đáp ứng, nên mình quyết định rời đi

Comments

Popular posts from this blog

Tròn xoay kể chuyện, các mối quan hệ và sự cô đơn

130617, tối chưa muộn nhưng viết xong bài này chắc là sẽ muộn. "Hãy để yên cho con bé cô đơn" . Nghe audio của Thái Minh Châu, từng câu chữ như thể bóc trần tâm can của mình vậy, thích muốn lăn quay: à thì ra cũng có những tâm hồn giống nhau lạ lùng, dù ai cũng cho là chỉ mình duy nhất.   Lúc trước mình từng cho rằng "con người ta chỉ cô đơn khi bắt đầu yêu ai đó"... mà hình như không hoàn toàn như vậy, bởi chính thăm thẳm trong con người mình đã có hẳn một hố sâu đầy ắp cảm giác một mình, chỉ cần có xúc tác là chợt trỗi dậy mạnh mẽ đến bất ngờ. Nghe mình bộc bạch, hay theo dõi blog cá nhân, ai đó có thể bật cười, vì nhìn mà xem, một con bé loi nhoi, thích gây sự chú ý lại cho mình là kẻ cô đơn. Thế nhưng mà, chỉ ai đủ tinh tế mới có thể phát hiện ra sự cô đơn của con bé ấy mới đáng sợ và dị biệt biết chừng nào. Có đôi lúc mình không cho là mình có thể yêu ai, vì e rằng khi ở trong mối quan hệ đặc biệt này, mình sẽ làm cho đối phương bị lây cô đơn, ...

Tròn xoay kể: Ngày hè ở Phú Yên

Phú Yên hiện ra buổi tờ mờ sáng bằng những mảng xanh kì lạ, không mươn mướt cũng không rì rào. Đến thăm thú nơi đây vào những ngày đầu hạ, khi mà Sài Gòn đang "sáng nắng, chiều mưa", với một tâm thế thả trôi đúng nghĩa. Phú Yên nắng nhưng đẹp nao lòng, đẹp đủ để con người ta hy sinh làn da là thành quả của bao ngày che chắn kín mít, được dịp bung trổ, chỉ vì nghệ thuật (lol). D ừng chân ở bến xe Tuy Hòa , xe trung chuyển được điều khiển bởi một anh tài xế cao ráo, điển trai và vui vẻ, đưa chúng mình về homestay của Cường. Bốn ngày khám phá bắt đầu, dọn hành lí gọn gàng vào phòng, hai đứa không chần chờ mà di chuyển khắp đó đây. Đầu tiên là ăn.  Ra vào Phú Yên vài lần nhưng Nhi chưa rành rẽ nơi này cho lắm, món mở màn Nhi giới thiệu là bánh hỏi lòng heo (ngày về chúng mình lại đến quán này...ăn bánh ướt) . Sau đấy hẹn gặp Cường ở một quán cafe, và tiếp tục đi cùng nhau thêm một quán cafe khác yên tĩnh hơn: Cường làm việc còn hai đứa mình chụp hình và quậy phá. Lịch tr...

Tròn xoay kể chuyện: 3 loại người đáng được yêu

230617 Viết cho ông, người có lẽ chẳng bao giờ đọc được. Con ghé quán quen, nói là quen vậy nhưng nhân viên còn chưa biết hết mặt vì coi bộ quán phân rất nhiều ca mà khách cũng đông nữa, chỉ có ông - người bảo vệ già là đều đặn mỗi ngày ở cùng một vị trí. Nói là quen cũng bởi vì một điều nữa: hình như ông nhận ra con, lúc con chạy đến trên mặt ông đính một nụ cười rõ hiền rõ thương, những lần trước con có thấy nó đâu, nên con nhủ bụng điều con nghĩ chắc chắn đúng rồi.