Skip to main content

Chút xíu tự bạch về việc viết lách

Hôm rồi theo dõi blog của Simply Nguyen, cách cô bạn ghi chép lại hành trình trải nghiệm những ngày này, làm con tim mình như bắt gặp người bạn thân xa cũ. Có lẽ mình là người thích xê dịch, thích đi để chiêm nghiệm những câu chuyện mắt thấy, tai nghe; còn tim cảm nhận. Cuộc sống những lúc đấy mới thật là sống động làm sao. Đương nhiên, mình mừng cho cô bạn này, vì chính cổ đã đấu tranh nhiều để có thể bước trọn hai chân vào con đường mà cổ mong muốn. Cổ từng nói mình truyền cảm hứng cho cổ, và bây giờ cổ đang làm điều tương tự cho mình. 

Mình thích thú những con chữ, thế nhưng Simply Nguyen chưa có nhiều bài viết, nên là mình trở lại đọc blog "của riêng". Và các bạn biết không, mình cảm thấy việc ghi chép thật tuyệt vời, một lần nữa. Để viết chuyên nghiệp hay sáng tác sẽ đòi hỏi rất nhiều yếu tố; và hẳn đây là một công việc không hề dễ dàng. Trong khi đó, ghi chép tản mạn có lẽ nhẹ nhàng hơn nhiều song lại có tác dụng tích cực đến con người mình-và-ta. Vậy khi không xử đẹp được bó đũa, tại sao không thử xử lần lượt từng chiếc riêng lẻ một: ghi chép mỗi ngày, bất kể câu chuyện đó là gì. Thay vì đổi mục tiêu, mình điều chỉnh phương pháp. Khi viết, bạn buộc phải vận hành đồng thời tất cả các giác quan, để thế giới bên ngoài tập trung vào các giác quan đó mà thâm nhập vào cảm nhận của bạn, rồi xuất ra ngôn từ. Nội tâm cứ thế được diễn giải. Nhờ vậy, tự hiểu mình, hên sao lại giúp được người khác hiểu thêm về họ hoặc ai đó nữa.

Hổm giờ có đọc một quyển sách liên quan đến nghề nghiệp, tác giả biểu là cái gì không dùng, ắt hẳn sẽ bị mất: "Có một sự thật kỳ diệu về các kỹ năng và kiến thức: Chúng không hao mòn vì sử dụng, mà ngược lại, hiểu biết sẽ trở nên sâu sắc và mang nhiều ý nghĩa hơn khi được sử dụng thường xuyên; các kỹ năng sẽ trở nên mạnh mẽ và cứng cỏi khi được áp dụng liên tục." Tầm này tháng trước, có một kẻ mơ màng mỗi ngày trên con xe, ngẫm ngẫm nghĩ nghĩ dọc đường về nhà để thực hiện thử thách 365 ngày viết. Dạo đó công việc nhiều, không có thời gian cho bản thân mà còn lại tạo thêm nhiệm vụ, thấy mình bào mình ghê gớm. Thế rồi chẳng bảo chẳng rằng ngưng một thời gian, phần nữa vì thấy văn chương phản ánh đời thường, đương độ nhạy cảm và hoang mang thì lấy đâu ra một sự vững vàng mà chia sẻ với các bạn các em.

Mới hôm qua, người chị gái (dăm ba lúc cũng) thân thương nhảy lên như bắt được vàng: thời gian này là cơ hội để mày viết sách đó, nghỉ ngơi và thực hiện kế hoạch dở dang mà liên tục làm hoang mang cộng động mạng của mày đi. Ừ nhỉ, tại sao không? Đang trong giai đoạn nạp input bằng các bé sách được tặng dịp sinh nhật, sau đó, nhất định sẽ hệ thống lại ý tưởng và viết bản thảo. Sẽ sớm làm được thôi.

nhà đạo đức học luôn thể hiện sự chất vấn bản thân nhưng sống thì hơi xa rời lý thuyết, luôn hò voi bắn súng sậy, huhu

Comments

Popular posts from this blog

Tròn xoay kể chuyện, các mối quan hệ và sự cô đơn

130617, tối chưa muộn nhưng viết xong bài này chắc là sẽ muộn. "Hãy để yên cho con bé cô đơn" . Nghe audio của Thái Minh Châu, từng câu chữ như thể bóc trần tâm can của mình vậy, thích muốn lăn quay: à thì ra cũng có những tâm hồn giống nhau lạ lùng, dù ai cũng cho là chỉ mình duy nhất.   Lúc trước mình từng cho rằng "con người ta chỉ cô đơn khi bắt đầu yêu ai đó"... mà hình như không hoàn toàn như vậy, bởi chính thăm thẳm trong con người mình đã có hẳn một hố sâu đầy ắp cảm giác một mình, chỉ cần có xúc tác là chợt trỗi dậy mạnh mẽ đến bất ngờ. Nghe mình bộc bạch, hay theo dõi blog cá nhân, ai đó có thể bật cười, vì nhìn mà xem, một con bé loi nhoi, thích gây sự chú ý lại cho mình là kẻ cô đơn. Thế nhưng mà, chỉ ai đủ tinh tế mới có thể phát hiện ra sự cô đơn của con bé ấy mới đáng sợ và dị biệt biết chừng nào. Có đôi lúc mình không cho là mình có thể yêu ai, vì e rằng khi ở trong mối quan hệ đặc biệt này, mình sẽ làm cho đối phương bị lây cô đơn, ...

Tròn xoay kể: Ngày hè ở Phú Yên

Phú Yên hiện ra buổi tờ mờ sáng bằng những mảng xanh kì lạ, không mươn mướt cũng không rì rào. Đến thăm thú nơi đây vào những ngày đầu hạ, khi mà Sài Gòn đang "sáng nắng, chiều mưa", với một tâm thế thả trôi đúng nghĩa. Phú Yên nắng nhưng đẹp nao lòng, đẹp đủ để con người ta hy sinh làn da là thành quả của bao ngày che chắn kín mít, được dịp bung trổ, chỉ vì nghệ thuật (lol). D ừng chân ở bến xe Tuy Hòa , xe trung chuyển được điều khiển bởi một anh tài xế cao ráo, điển trai và vui vẻ, đưa chúng mình về homestay của Cường. Bốn ngày khám phá bắt đầu, dọn hành lí gọn gàng vào phòng, hai đứa không chần chờ mà di chuyển khắp đó đây. Đầu tiên là ăn.  Ra vào Phú Yên vài lần nhưng Nhi chưa rành rẽ nơi này cho lắm, món mở màn Nhi giới thiệu là bánh hỏi lòng heo (ngày về chúng mình lại đến quán này...ăn bánh ướt) . Sau đấy hẹn gặp Cường ở một quán cafe, và tiếp tục đi cùng nhau thêm một quán cafe khác yên tĩnh hơn: Cường làm việc còn hai đứa mình chụp hình và quậy phá. Lịch tr...

Tròn xoay kể chuyện: 3 loại người đáng được yêu

230617 Viết cho ông, người có lẽ chẳng bao giờ đọc được. Con ghé quán quen, nói là quen vậy nhưng nhân viên còn chưa biết hết mặt vì coi bộ quán phân rất nhiều ca mà khách cũng đông nữa, chỉ có ông - người bảo vệ già là đều đặn mỗi ngày ở cùng một vị trí. Nói là quen cũng bởi vì một điều nữa: hình như ông nhận ra con, lúc con chạy đến trên mặt ông đính một nụ cười rõ hiền rõ thương, những lần trước con có thấy nó đâu, nên con nhủ bụng điều con nghĩ chắc chắn đúng rồi.