Skip to main content

Chút xíu tự bạch về việc viết lách

Hôm rồi theo dõi blog của Simply Nguyen, cách cô bạn ghi chép lại hành trình trải nghiệm những ngày này, làm con tim mình như bắt gặp người bạn thân xa cũ. Có lẽ mình là người thích xê dịch, thích đi để chiêm nghiệm những câu chuyện mắt thấy, tai nghe; còn tim cảm nhận. Cuộc sống những lúc đấy mới thật là sống động làm sao. Đương nhiên, mình mừng cho cô bạn này, vì chính cổ đã đấu tranh nhiều để có thể bước trọn hai chân vào con đường mà cổ mong muốn. Cổ từng nói mình truyền cảm hứng cho cổ, và bây giờ cổ đang làm điều tương tự cho mình. 

Mình thích thú những con chữ, thế nhưng Simply Nguyen chưa có nhiều bài viết, nên là mình trở lại đọc blog "của riêng". Và các bạn biết không, mình cảm thấy việc ghi chép thật tuyệt vời, một lần nữa. Để viết chuyên nghiệp hay sáng tác sẽ đòi hỏi rất nhiều yếu tố; và hẳn đây là một công việc không hề dễ dàng. Trong khi đó, ghi chép tản mạn có lẽ nhẹ nhàng hơn nhiều song lại có tác dụng tích cực đến con người mình-và-ta. Vậy khi không xử đẹp được bó đũa, tại sao không thử xử lần lượt từng chiếc riêng lẻ một: ghi chép mỗi ngày, bất kể câu chuyện đó là gì. Thay vì đổi mục tiêu, mình điều chỉnh phương pháp. Khi viết, bạn buộc phải vận hành đồng thời tất cả các giác quan, để thế giới bên ngoài tập trung vào các giác quan đó mà thâm nhập vào cảm nhận của bạn, rồi xuất ra ngôn từ. Nội tâm cứ thế được diễn giải. Nhờ vậy, tự hiểu mình, hên sao lại giúp được người khác hiểu thêm về họ hoặc ai đó nữa.

Hổm giờ có đọc một quyển sách liên quan đến nghề nghiệp, tác giả biểu là cái gì không dùng, ắt hẳn sẽ bị mất: "Có một sự thật kỳ diệu về các kỹ năng và kiến thức: Chúng không hao mòn vì sử dụng, mà ngược lại, hiểu biết sẽ trở nên sâu sắc và mang nhiều ý nghĩa hơn khi được sử dụng thường xuyên; các kỹ năng sẽ trở nên mạnh mẽ và cứng cỏi khi được áp dụng liên tục." Tầm này tháng trước, có một kẻ mơ màng mỗi ngày trên con xe, ngẫm ngẫm nghĩ nghĩ dọc đường về nhà để thực hiện thử thách 365 ngày viết. Dạo đó công việc nhiều, không có thời gian cho bản thân mà còn lại tạo thêm nhiệm vụ, thấy mình bào mình ghê gớm. Thế rồi chẳng bảo chẳng rằng ngưng một thời gian, phần nữa vì thấy văn chương phản ánh đời thường, đương độ nhạy cảm và hoang mang thì lấy đâu ra một sự vững vàng mà chia sẻ với các bạn các em.

Mới hôm qua, người chị gái (dăm ba lúc cũng) thân thương nhảy lên như bắt được vàng: thời gian này là cơ hội để mày viết sách đó, nghỉ ngơi và thực hiện kế hoạch dở dang mà liên tục làm hoang mang cộng động mạng của mày đi. Ừ nhỉ, tại sao không? Đang trong giai đoạn nạp input bằng các bé sách được tặng dịp sinh nhật, sau đó, nhất định sẽ hệ thống lại ý tưởng và viết bản thảo. Sẽ sớm làm được thôi.

nhà đạo đức học luôn thể hiện sự chất vấn bản thân nhưng sống thì hơi xa rời lý thuyết, luôn hò voi bắn súng sậy, huhu

Comments

Popular posts from this blog

Tròn xoay kể chuyện, các mối quan hệ và sự cô đơn

130617, tối chưa muộn nhưng viết xong bài này chắc là sẽ muộn. "Hãy để yên cho con bé cô đơn" . Nghe audio của Thái Minh Châu, từng câu chữ như thể bóc trần tâm can của mình vậy, thích muốn lăn quay: à thì ra cũng có những tâm hồn giống nhau lạ lùng, dù ai cũng cho là chỉ mình duy nhất.   Lúc trước mình từng cho rằng "con người ta chỉ cô đơn khi bắt đầu yêu ai đó"... mà hình như không hoàn toàn như vậy, bởi chính thăm thẳm trong con người mình đã có hẳn một hố sâu đầy ắp cảm giác một mình, chỉ cần có xúc tác là chợt trỗi dậy mạnh mẽ đến bất ngờ. Nghe mình bộc bạch, hay theo dõi blog cá nhân, ai đó có thể bật cười, vì nhìn mà xem, một con bé loi nhoi, thích gây sự chú ý lại cho mình là kẻ cô đơn. Thế nhưng mà, chỉ ai đủ tinh tế mới có thể phát hiện ra sự cô đơn của con bé ấy mới đáng sợ và dị biệt biết chừng nào. Có đôi lúc mình không cho là mình có thể yêu ai, vì e rằng khi ở trong mối quan hệ đặc biệt này, mình sẽ làm cho đối phương bị lây cô đơn, ...

Nghỉ xả hơi

Khả năng tập trung của não bộ khi xử lý công việc hay tiếp thu bài học là có giới hạn. Trong The Essential 20: Twenty Components of an Excellent Health Care Team chỉ ra rằng, khoảng chú ý trung bình của con người là khoảng năm phút. Thông thường, người ta không thể duy trì sự chú ý vào một thứ quá hai mươi phút mỗi lần. Tuy nhiên, sau khi đánh mất sự tập trung vào một chủ đề, một người có thể khôi phục nó bằng cách nghỉ ngơi, thực hiện một loại hoạt động khác, thay đổi tiêu điểm suy nghĩ hoặc chủ động chọn tái chú ý vào chủ đề ban đầu. Vâng, đấy là lí do tại sao mình ghét cay ghét đắng những tiết học không có giờ giải lao. Bốn mươi lăm phút hay một giờ đồng hồ theo dõi bài học, hay tập trung giải quyết vấn đề một cách liên tục sẽ khiến các nơ-ron thần kinh của mình biểu tình inh ỏi. Mình bắt đầu thay đổi tư thế và từ chối việc tiếp thu thêm những thông tin từ bên ngoài, và đương nhiên, mình ngấy kiến thức và cảm thấy mệt mỏi cực kì. Ấy mới thấy tầm quan trọng của việc nghỉ xả hơi, nhỉ...

Tròn xoay viết: Bỗng một ngày hạnh phúc phải đi xin phép ai?

Em tìm anh như người đi tìm bóng:  khi biến mất, lúc in hằn rõ rệt.  Ngay cạnh bên, chẳng thể nào chạm đến.  Khúc tình này, em cất vào lãng quên.   (tự nhiên thấy thương chiếc bóng, nên làm thơ tình =)) bỏ qua nếu hông giống thơ lắm, bạn nha, haha) --- Anh bảo em, đời người như bản nhạc:  không chỉ thăng, mà còn cần dấu giáng.  Em lại thấy anh như người đi hát,  còn em vô tình là một bài hát: anh từng ca. (này là một bài khác bài trên kia đó) Một đôi câu thơ 💬💬💬 ---- Ngày trước bắt gặp câu nói:  " Ta hãy can đảm nhìn ngay sự thật; có nhiều kẻ họ sống hết sức hạnh phúc trong sự ngu dốt và ở không của họ" ” – trích Tôi tự học. Thoạt đầu, mình đã bật cười thành tiếng rõ to, do sự châm biếm quá ư duyên dáng của Nguyễn Duy Cần. Nhưng về sau, kết thúc cảm giác thích chí tức thời, là một cơn lũ nghĩ suy  ập đến trong đầu. Ở một góc độ nào đó, mình không đồng tình với tác giả.  Đoàn Minh Phượng có viết trong Và khi tro b...