Skip to main content

Viết hết bài mà hông biết đặt "tít" là gì hết trơn, Tròn Xoay Viết sáng thứ tư ở quê.

~ 080217

Kỳ nghỉ Tết gần hết. Phải mãi đến vài ba hôm cuối cùng, mình mới nhận thấy có quá trời cái đáng làm, thứ mà suốt hơn hai tuần qua, quanh quất mãi nhưng mình tìm không ra. Thế nên, cái bụng mình đã nhen nhóm ý định ôm đồ vào Sài Gòn sớm hơn, rồi còn cằn nhằn thầm "sao lịch nghỉ Tết của trường ngộ ghê"...

Coi vậy chớ, thời gian khúc giữa cứ lững thững làng nhàng trôi, nên chán; ngày đi thế nào chả ngẩn ngơ, vào lại Sài Gòn thì ba giọt nước mắt lủi thủi tủi thân.

Mấy ngày nay, gác dở mọi thứ, tranh thủ ngấu nghiến mớ sách mới toanh vừa được người ta gửi cho. Cảm giác như được thế giới ôm vào lòng, chi mà kỳ lạ! Chọn được sách ưng ý, phải nói là không dễ dàng chút nào.

Sáng ngày, mới phụ ba được tí chuyện. Má đi vắng. Nhà thiệt hông còn giống cái nhà nữa. Bởi vậy, đâu phải tự dưng người ta nói "ở đâu có bàn tay người phụ nữ, ở đó có gia đình". Còn với mình thì: "đâu có má là ở đó có nhà".

Định viết cái gì đó hay ho, vì ngồi ngay cái cửa sổ đón gió, mát lồng lộng, tiết trời buổi sáng dễ chịu, mà lộn xộn ý tưởng quá chừng. Nên gõ đại vậy thôi...Thiệt chán mình hết sức!

Chép đại mấy câu hát mình nghe sớm giờ vậy. Thấy thích muốn lăn luôn. Hihi

       ~~GỬI  ~ Uyên Ukulele ❤~~

Đây là mình. Thích đọc sách.
Nghe nhạc Uyên Ukulele
"...và chung Quả đất 

nhưng không-chung-chi-cái-khác-hết-trơn.
 
...
Anh cài tay áo giúp tôi
 

Nhưng một lần thôi (mà)
 cái cúc áo nhớ anh quá trời! 
... 
Tôi gửi lời giùm mấy hôm mưa rơi, 

Cái ô nhớ ấm áp của tay anh nữa rồi.
 

Cái ly xanh lá tráng men
 
treo tòong teng trên ba-lô 
hay nhắc anh nhất nhà. 

À là trà nóng đang ngon ghê ôi hít hà
 

Môi đâu, anh à, ghé qua!

Bà đà bà đí bá bá đá đá đa đum"


Comments

Popular posts from this blog

Tròn xoay viết: Bỗng một ngày hạnh phúc phải đi xin phép ai?

Em tìm anh như người đi tìm bóng:  khi biến mất, lúc in hằn rõ rệt.  Ngay cạnh bên, chẳng thể nào chạm đến.  Khúc tình này, em cất vào lãng quên.   (tự nhiên thấy thương chiếc bóng, nên làm thơ tình =)) bỏ qua nếu hông giống thơ lắm, bạn nha, haha) --- Anh bảo em, đời người như bản nhạc:  không chỉ thăng, mà còn cần dấu giáng.  Em lại thấy anh như người đi hát,  còn em vô tình là một bài hát: anh từng ca. (này là một bài khác bài trên kia đó) Một đôi câu thơ 💬💬💬 ---- Ngày trước bắt gặp câu nói:  " Ta hãy can đảm nhìn ngay sự thật; có nhiều kẻ họ sống hết sức hạnh phúc trong sự ngu dốt và ở không của họ" ” – trích Tôi tự học. Thoạt đầu, mình đã bật cười thành tiếng rõ to, do sự châm biếm quá ư duyên dáng của Nguyễn Duy Cần. Nhưng về sau, kết thúc cảm giác thích chí tức thời, là một cơn lũ nghĩ suy  ập đến trong đầu. Ở một góc độ nào đó, mình không đồng tình với tác giả.  Đoàn Minh Phượng có viết trong Và khi tro b...

Tròn xoay kể chuyện: 3 loại người đáng được yêu

230617 Viết cho ông, người có lẽ chẳng bao giờ đọc được. Con ghé quán quen, nói là quen vậy nhưng nhân viên còn chưa biết hết mặt vì coi bộ quán phân rất nhiều ca mà khách cũng đông nữa, chỉ có ông - người bảo vệ già là đều đặn mỗi ngày ở cùng một vị trí. Nói là quen cũng bởi vì một điều nữa: hình như ông nhận ra con, lúc con chạy đến trên mặt ông đính một nụ cười rõ hiền rõ thương, những lần trước con có thấy nó đâu, nên con nhủ bụng điều con nghĩ chắc chắn đúng rồi.

Tròn xoay kể: Sài Gòn mưa không đủ ướt, chúng mình lên Đà Lạt tắm mưa

Sau khoảng thời gian ba tháng làm bài miệt mài ( dù không liên tục), cũng đến ngày tụi mình nộp luận văn tốt nghiệp. Trường quy định hai ngày với khung thời gian cụ thể để làm việc với sinh viên: thứ năm và thứ sáu – tuần đầu tiên của tháng năm. Vì hẹn gặp cô giáo hướng dẫn vào thứ sáu, nên trưa thứ năm mình mới bắt đầu trở v ào Sài Gòn. Trong lúc đó, Rang và Siếu đã có mặt ở trường. Tụi mình video call, xúm xít. Mình la oai oái: - Sao tụi mày nộp hôm nay hết vậy? - Nộp sớm để đi chơi - Siếu trả lời. - Đi đâu, với ai? - Đi Đà Lạt, ba đứa mình nè. Wifi ở trường yếu, nói chuyện đoạn được đoạn mất, tụi mình hẹn để đó, nói sau. Cười hề hà cho qua, nhưng không ngờ trưa hôm sau đúng 12h, Rang gọi:  - Tình hình sao rồi babe? - Chưa nộp nữa, cô hẹn 12h30. - Tranh thủ đi, Siếu book xe rồi, 3h xe chạy. - Nói chơi hay nói thiệt đó mấy ba. Đừng xạo con nha – mình kiểu (wtf) hoang mang từ Hồ Quỳnh Hương sang Bùi Anh Tuấn. - Thiệt! – Rang chắc nịch nói. - Mà 1h30 mới bắt...