Skip to main content

Tròn Xoay không ngủ trưa, kể chuyện Tết Đinh Dậu (2017)

1:00pm, 060217.

Mùi bắp nếp nấu cứ nầm nập theo gió se, luồn qua cửa sổ, rồi túa vào nhà. Tới mũi mình thì nó vừa tan, cái mùi đủ đậm để nghe xong là sực đoán được liền, chứ không khiến mình băn khoăn suy nghĩ mùi này là mùi chi, từ đâu đến nữa.

Nay là mồng Mười Tết, vị Tết thiệt đã phôi rất xa rồi, phía trước, chỉ toàn ngửi thấy mùi của công việc, của những dặn lòng, hứa hẹn đầu năm phải cố gắng như thế nào, để mùa sau đón cái Tết hài hòa hơn. 

Quan niệm cũng có cách li địa lý, mình từng đọc đâu đó nội dung này, đại ý là, đối với phương Tây, thời gian là tuyến tính, cứ trôi tuột luốt và vèo vèo; còn người Đông phương thì cho rằng thời gian có tính chu kỳ, bởi đó, Tết Nguyên đán hay Tiết Nguyên đán - một trong bốn thời khắc chuyển giao giữa các mùa của năm, thời gian cứ lặp đi lặp lại như vậy ấy. Kiểu nào cũng có cái lý, nhưng cái quan trọng mình muốn nhắc đến ở đây, chính là tầm quan trọng của Tết cổ truyền.

Là đứa dân tỉnh theo học ở Sài Gòn, và có lẽ sau này sẽ sống và làm việc xa nhà, thời gian cứ quay quay làm mình không kịp ngáp, mới lơ ngơ lẩn ngẩn thế mà đã hết năm; chỉ có Tết mới được về nhà, ở nhà nhiều và lại một lần nữa quen hơi cái nơi mình sống đến 18 năm trời, ngộ một cái là, đi xa một vài năm đã thấy ngờ ngợ nhiều thứ.

Không có Tết cổ truyền, chắc mình cứ vần vần biền biệt với cuộc đời, mà đánh mất đi cái cảm giác rất riêng của kỳ nghỉ này. Ngồi rảnh rang, mình há miệng tưởng tượng cái cảnh không có Tết, thú vị chứ chả đùa. 

Nhà cửa ngày nào cũng quét, ấy thế mà phải mỗi độ Tết về là lau dọn mệt xỉu, cứ y như ngày Quốc tế Dọn nhà vậy. Mấy cái xó xỉnh ở tuốt trên cao, hay nấp sâu trong ngách, chỉ có Tết mới được thọc tận gáy một lần. 

Họ hàng, con cái mỗi đứa một nơi, trong năm dẫu có gặp cũng được đứa này mất đứa kia, chỉ mỗi Tết mới nườm nượp kéo nhau về, đứa làm ăn được thì rủng rỉnh quà cáp, đứa kém hơn không tay xách nách mang thì cũng hề hà phong bao vài trăm, mừng tuổi bố má. Chỉ có Tết nhứt, người ta mới thấy giá trị của gia đình đông con là như nào. 

Tết cũng là khoảng thời gian giúp con người ta gác tay lên trán nhìn về một năm qua, vui buồn, đắng cay ra sao; rồi ra năm xoắn tít với mấy cái mục tiêu, kẻ học khai bút, người đi làm thì cúng tổ cầu may này nọ. Tết là động lực vươn lên, là mầm chồi của sự hy vọng.

Não bé tí teo, mồm miệng thì cạn ngôn, không nhanh nhảu cả sắc bén, thế nên làm sao mà mô tả được tất tần tật vai trò của Tết. Nói chung, sống hơn 20 năm trên đời, dù cái vui ngày Tết cũng mải chơi với tuổi thơ rồi quên bẵng mất mình của hiện tại, rồi thêm bao chông chênh của cuộc sống khiến người trưởng thành không thể có được niềm vui tươi ngọt như lúc xưa còn bé con, thì trong lòng mình, Tết cổ truyền vẫn mang vẻ đẹp rất riêng của nó, chỉ là qua mỗi thời kỳ, con người ta lại nhìn nhận vẻ đẹp đó dưới lăng kính ngày một khác đi mà thôi. 
Đây là ảnh mình chụp hồi chuyến đi biển đầu năm dương.
Mình muốn dùng ảnh riêng để minh họa bài viết của mình nhiều hơn,
và mình sẽ cố gắng làm điều đó.
Vài ba năm gần đây, Tết không còn là lúc mình kiêng cữ nữa. Đặc biệt năm nay, mình đổ nước mắt đúng khoảnh khắc giao thừa, đó là giọt nước mắt của buông xuôi, nhõ nhẽ (*) rơi mà lồng ngực cảm thấy đau thóp, nhưng ngộ lắm, đó là niềm đau trong êm ái. Nghĩ lại giờ, cố cách mấy cũng không hiểu rõ nguyên do làm sao khóc. Lạ lùng thật luôn! Mình vốn là một động vật bậc cao đa cảm,   tầng suy nghĩ và cảm xúc của mình chắc hiện giờ, chưa có phát minh khoa học nào có thể đong đếm, kết luận được. Năm con khỉ trôi qua đúng là quá nhiều thứ đắng cay, ngọt bùi; nhìn lại cũng không dám nhìn, chỉ thấy nó quá đủ.

Dạo này đọc quotes thấy thấm và đi vào đầu hơn, biết chấp nhận và cởi mở hơn, chắc có lẽ, mớ trải nghiệm càng ngày càng to béo thêm một tí, khiến mình trưởng thành hơn, bất chấp và tin tưởng hơn. "Ở đời, cái quái gì cũng có thể xảy ra", quan trọng nhất là biết đối diện và vượt qua nó như thế nào. "Động lực chỉ có thể phát sinh, một là từ hy vọng, hai là từ thất vọng", sống mạnh mẽ và tích cực, nỗi đau nào rồi cũng sẽ ngọt ngào...


(*) từ này mình chưa tra trong từ điển, hihi, chắc là có trong từ điển riêng của mình.

Comments

Popular posts from this blog

Tròn xoay viết: Bỗng một ngày hạnh phúc phải đi xin phép ai?

Em tìm anh như người đi tìm bóng:  khi biến mất, lúc in hằn rõ rệt.  Ngay cạnh bên, chẳng thể nào chạm đến.  Khúc tình này, em cất vào lãng quên.   (tự nhiên thấy thương chiếc bóng, nên làm thơ tình =)) bỏ qua nếu hông giống thơ lắm, bạn nha, haha) --- Anh bảo em, đời người như bản nhạc:  không chỉ thăng, mà còn cần dấu giáng.  Em lại thấy anh như người đi hát,  còn em vô tình là một bài hát: anh từng ca. (này là một bài khác bài trên kia đó) Một đôi câu thơ 💬💬💬 ---- Ngày trước bắt gặp câu nói:  " Ta hãy can đảm nhìn ngay sự thật; có nhiều kẻ họ sống hết sức hạnh phúc trong sự ngu dốt và ở không của họ" ” – trích Tôi tự học. Thoạt đầu, mình đã bật cười thành tiếng rõ to, do sự châm biếm quá ư duyên dáng của Nguyễn Duy Cần. Nhưng về sau, kết thúc cảm giác thích chí tức thời, là một cơn lũ nghĩ suy  ập đến trong đầu. Ở một góc độ nào đó, mình không đồng tình với tác giả.  Đoàn Minh Phượng có viết trong Và khi tro b...

Tròn xoay kể chuyện: 3 loại người đáng được yêu

230617 Viết cho ông, người có lẽ chẳng bao giờ đọc được. Con ghé quán quen, nói là quen vậy nhưng nhân viên còn chưa biết hết mặt vì coi bộ quán phân rất nhiều ca mà khách cũng đông nữa, chỉ có ông - người bảo vệ già là đều đặn mỗi ngày ở cùng một vị trí. Nói là quen cũng bởi vì một điều nữa: hình như ông nhận ra con, lúc con chạy đến trên mặt ông đính một nụ cười rõ hiền rõ thương, những lần trước con có thấy nó đâu, nên con nhủ bụng điều con nghĩ chắc chắn đúng rồi.

Tròn xoay kể: Sài Gòn mưa không đủ ướt, chúng mình lên Đà Lạt tắm mưa

Sau khoảng thời gian ba tháng làm bài miệt mài ( dù không liên tục), cũng đến ngày tụi mình nộp luận văn tốt nghiệp. Trường quy định hai ngày với khung thời gian cụ thể để làm việc với sinh viên: thứ năm và thứ sáu – tuần đầu tiên của tháng năm. Vì hẹn gặp cô giáo hướng dẫn vào thứ sáu, nên trưa thứ năm mình mới bắt đầu trở v ào Sài Gòn. Trong lúc đó, Rang và Siếu đã có mặt ở trường. Tụi mình video call, xúm xít. Mình la oai oái: - Sao tụi mày nộp hôm nay hết vậy? - Nộp sớm để đi chơi - Siếu trả lời. - Đi đâu, với ai? - Đi Đà Lạt, ba đứa mình nè. Wifi ở trường yếu, nói chuyện đoạn được đoạn mất, tụi mình hẹn để đó, nói sau. Cười hề hà cho qua, nhưng không ngờ trưa hôm sau đúng 12h, Rang gọi:  - Tình hình sao rồi babe? - Chưa nộp nữa, cô hẹn 12h30. - Tranh thủ đi, Siếu book xe rồi, 3h xe chạy. - Nói chơi hay nói thiệt đó mấy ba. Đừng xạo con nha – mình kiểu (wtf) hoang mang từ Hồ Quỳnh Hương sang Bùi Anh Tuấn. - Thiệt! – Rang chắc nịch nói. - Mà 1h30 mới bắt...