Skip to main content

Đà Lạt một ngày tháng ba

Viết một chiếc blog cho Đà Lạt và những điều dễ thương.


khoảng 5h, view nhìn từ Home

Tụi mình hẹn nhau trước đó không lâu, cứ thế mà chuyến đi bắt đầu. Tối thứ sáu, sau tan tầm rồi ngồi húp xì xụp bát mì với chị Rin, mình chạy ù về nhà sắp sửa đồ đạc. Đà Lạt đối với mình lúc nào cũng thế, chớp nhoáng và chẳng có chút cảm giác đi chơi xa nào cả: như một cuộc đào tẩu, luôn vậy.

Ngồi gõ mấy dòng này chợt nhận ra, mỗi lần làm luận xong mình đều trốn lên Đà Lạt. Có lẽ thức khí lạnh ở nơi này có tác dụng kích thích tâm hồn mọc da non, sau chuỗi ngày mất sức đàn hồi kì lạ lắm.

Mình thích những chuyến xe đêm. Khi nó rẽ ngang thành phố vàng ruộm những ánh đèn, sự mưu sinh hiện lên bên vệ đường chưa bao giờ làm mình thôi rung cảm. Đêm thành phố đẹp mà buồn, dễ chịu mà đau lòng ghê gớm.

Mình sống để nhận ra. Mình sống vốn để đi tìm ý nghĩa sống của mình. Cho đến cuối đời, thì tất cả những lí lẽ mà mình hướng đến ở mỗi giai đoạn, suy cho cùng cũng chỉ là phương tiện, hay một cái gì đó rất-trung-gian. Chỉ mong bản thân biết nhu cương đúng đủ. Không cưỡng cầu, không áp bức. Không nóng vội, cũng không từ bỏ dễ dàng...

Lần đi này cả thảy có ba người, mình và Lan xuất phát từ Sài Gòn, còn Nhi đi vào từ Phú Yên. Đêm đầu tiên di chuyển, mình ngủ ít - mắt nhắm thoáng chốc thôi mà đã đến nơi rồi. Kể ra ở Đà Lạt, gió là nhân vật mến khách đệ nhất. Gió quấn lấy bọn mình ngay từ khi đặt chân xuống, từng đợt từng đợt lạnh dã man.



Tụi mình nghỉ ở Truly Home - căn nhà gỗ xinh xẻo với kiểu cách trang trí rất có gu của cô bạn trạc tuổi. Là Nhi chọn Home, rồi liên hệ đặt phòng hết mọi thứ, mình chỉ việc xem qua review. Thấy có người feedback: (cons) cô chủ nhà quái quái, khách đến Đà Lạt để đi chơi mà cứ rủ ở nhà nướng thịt....Đọc tới đây, thích chí, mình hình dung trong bụng: chất sống lập dị như thế, hẳn là của một bà cô hay bà chị nào trải đời và mặn mà lắm đây.

Hóa ra chẳng phải... 

Home bé xíu, chưa có số nhà, chưa có biển hiệu - nằm xoay hông ra mặt đường Ngô Thì Sỹ. Truly Home - số 6 Ngô Thì Sỹ, nằm gần số 126 (đó nha). Địa chỉ nhà ở Đà Lạt cứ rối tung rối mù cả lên, nên mình thấy trên page của Home các bạn để chú thích nhỏ: ngã ba Ngô Thì Sỹ và Huyền Trân Công Chúa, khá hữu ích (lol). Ấy nhưng mà sáng sớm hôm đó, trong cuộc đi bộ của chúng mình từ ngã ba, nếu Lan không nhận ra căn nhà gỗ hao hao hình chụp mà tụi mình ngó nghiêng từ trước, thì có lẽ hai đứa sẽ đi hết con đường dốc và đứng khóc gọi Nhi cầu cứu ở một góc đâu đó mất rồi. 

Đến sớm nên tụi mình được Home cho mượn hẳn chiếc phòng của nhân viên để ngủ thêm đến sáng. Hơn 7h hôm đó, chúng mình bị đánh thức bởi tiếng cười nói rôm rả của nhóm khách ở tầng trệt. Thế là dậy, đảo mắt qua lại trong không gian căn nhà gỗ mới thực sự phát hiện nhiều chi tiết bé xíu đáng yêu. Nói chung ấn tượng khá tốt, song không kém phần kì dị đâu nha.

Nhi thuê xe máy và bọn mình bắt đầu hành trình.


Đà Lạt, mình đi đâu? 

Đà Lạt dạo này nhà cao tầng mọc nhiều hơn cây, đi đâu cũng đông những người và xe, nhất là dịp cuối tuần. Bọn mình chọn đi Hoa Sơn Điền Trang, vì nghe bảo có bàn tay Phật gì đó cũng hay ho lắm.

Từ trung tâm thành phố, mất  khoảng 13-15 phút để bọn mình di chuyển đến điểm du lịch này. Vé cổng 30k/ người. Ở đây, hoạt động du lịch chính gồm chụp ảnh, và đi bộ để...chụp ảnh(;.;) người ta bài trí nhiều bối cảnh khá quy mô cho du khách sống ảo. "Bàn tay Phật" có lẽ là bối cảnh được trông chờ nhiều nhất, người ta xếp hàng dài chỉ để check-in và pose dáng ở đấy. Cái kiếm ra tiền có lẽ không phải là biểu tượng bàn tay, mà là cảnh rừng núi hùng vĩ nổi bần bật phía xa xăm khi mấy cậu đứng trên bàn tay nhân tạo ấy,...

Buổi sáng đầu tiên trôi qua gọn gàng với mỗi một điểm đến, bọn mình lại đủng đỉnh tìm chỗ ăn trưa, sau đó về lại Home để nghỉ ngơi một chút. Cũng lại vì Home xinh trong nắng sớm, mà đầu ngày chúng mình vì đói nên không đủ kiên nhẫn chụp choẹt gì, đành hứa hẹn nghỉ trưa xong sẽ tranh thủ "ghi hình" chiếc Home.


Đi chơi đợt này, Nhi xác định là đi nghỉ dưỡng, nó chỉ ngủ, không ngủ thì cũng nằm. Còn Lan dẫu không xác định như vậy, nhưng thuốc say xe làm em nó mê man hằng giờ liên tiếp. Thế là bốn giờ chiều, sau một chập những màn bấm máy nhưng không thành công (như mong đợi), bọn mình mới bắt đầu đi cà kê ở đâu đó, quyết định ghé An cafe.  Đến nơi, mất  một lúc bọn mình mới tìm được một góc quán mà ngồi quan sát phố xá, ngắm mặt trời tan ra thật chậm, từ vầng đỏ hồng sáng rực...rồi sáng nhẹ, rồi chẳng còn gì nữa. Sương giăng mắc, lạnh lùng trả màn đêm bao trùm lấy thành phố.

Trời chưa tối hẳn, nhưng vì đói nên ba đứa lại phải di chuyển kiếm đồ ăn bỏ bụng. Lan và Nhi ăn khỏe, bánh căn không làm thỏa mãn bọn nó, lại còn đòi đi ăn Mì Quảng. May phước (đối với mình, haha), vì không biết đường nên tụi mình không tìm được hàng quán nào vừa ý, thế là chạy thẳng đến chợ đêm. Chợ đêm lần này cũng khác những lần trước, vì đi với hai đứa mồm miệng tôm tép, đi đến đâu cũng trêu phá, làm thân với dân địa phương. Kiểu, đúng chất mình thích, dân dã, vui và nhiều kí ức. Lại có chương trình acoustic, âm nhạc + không khí lạnh - một combo "đánh tan mọi vết bẩn" trong tâm hồn. Đã gì đâu. Hết ngày một.
 Ngày hai, dự định thì nhiều nhưng rồi lại chán nản, Đà Lạt kiểu bình yên của nó là chỉ cần có không khí để hít thở thôi thì đã thỏa mãn rồi, vậy nên là cả ba ở nhà không đi đâu hết. Về cơ bản, sáng hôm đó sẽ chụp hình Home tiếp (vì hôm rồi khá fail :-j) rồi đi ăn trưa, đi đạp vịt, đi mua dâu, đi Still cafe và chiều về mình còn đi lễ chủ nhật.

Cả ba pha mì li ăn, vì phải ở nhà chụp hình mà (^^!). Bếp của Home xinh xẻo từng chi tiết. Từ hũ đựng gia vị, mấy cái bông dại được cắt tỉa khéo léo đặt gọn trong lọ thủy tinh (mà người ta hay bán sữa chua á)... trông tinh tế gì đâu. Tủ lạnh Home cũng tiện lợi nữa, tụi mình tìm được thêm ớt trái và tương ớt để bỏ thêm vào li mì, huhu, ngon xuất sắc, húp cạn cả nước mà vẫn thèm... Cả đám trêu nhau: Home chơi khó ghê, giờ muốn kiếm thêm li mì nữa cũng không biết kiếm ở đâu (vì các bạn chuẩn bị số lượng mì vừa khít số khách, rồi đi biệt...vi vu đây đó suốt thôi). Đang tận hưởng li mì, thì các bạn chủ về, có vẻ hoảng hốt lắm vì tụi mình ăn mì chứ không phải món khác. 

Vì Nhi ngỏ ý với cô chủ trước đó, nên bọn mình được dẫn đến một vườn ươm cây. Không gian xanh, với thật nhiều những cây đa dạng hình dáng, kích thước và chủng loại. Bọn mình chọn cây 30k nhỏ nhắn xinh xắn và dễ mang về Sài Gòn. 









Đà Lạt ăn gì? (còn tiếp)


180319

Comments

Post a Comment

Popular posts from this blog

Tròn xoay kể chuyện, các mối quan hệ và sự cô đơn

130617, tối chưa muộn nhưng viết xong bài này chắc là sẽ muộn. "Hãy để yên cho con bé cô đơn" . Nghe audio của Thái Minh Châu, từng câu chữ như thể bóc trần tâm can của mình vậy, thích muốn lăn quay: à thì ra cũng có những tâm hồn giống nhau lạ lùng, dù ai cũng cho là chỉ mình duy nhất.   Lúc trước mình từng cho rằng "con người ta chỉ cô đơn khi bắt đầu yêu ai đó"... mà hình như không hoàn toàn như vậy, bởi chính thăm thẳm trong con người mình đã có hẳn một hố sâu đầy ắp cảm giác một mình, chỉ cần có xúc tác là chợt trỗi dậy mạnh mẽ đến bất ngờ. Nghe mình bộc bạch, hay theo dõi blog cá nhân, ai đó có thể bật cười, vì nhìn mà xem, một con bé loi nhoi, thích gây sự chú ý lại cho mình là kẻ cô đơn. Thế nhưng mà, chỉ ai đủ tinh tế mới có thể phát hiện ra sự cô đơn của con bé ấy mới đáng sợ và dị biệt biết chừng nào. Có đôi lúc mình không cho là mình có thể yêu ai, vì e rằng khi ở trong mối quan hệ đặc biệt này, mình sẽ làm cho đối phương bị lây cô đơn, ...

Tròn xoay kể: Ngày hè ở Phú Yên

Phú Yên hiện ra buổi tờ mờ sáng bằng những mảng xanh kì lạ, không mươn mướt cũng không rì rào. Đến thăm thú nơi đây vào những ngày đầu hạ, khi mà Sài Gòn đang "sáng nắng, chiều mưa", với một tâm thế thả trôi đúng nghĩa. Phú Yên nắng nhưng đẹp nao lòng, đẹp đủ để con người ta hy sinh làn da là thành quả của bao ngày che chắn kín mít, được dịp bung trổ, chỉ vì nghệ thuật (lol). D ừng chân ở bến xe Tuy Hòa , xe trung chuyển được điều khiển bởi một anh tài xế cao ráo, điển trai và vui vẻ, đưa chúng mình về homestay của Cường. Bốn ngày khám phá bắt đầu, dọn hành lí gọn gàng vào phòng, hai đứa không chần chờ mà di chuyển khắp đó đây. Đầu tiên là ăn.  Ra vào Phú Yên vài lần nhưng Nhi chưa rành rẽ nơi này cho lắm, món mở màn Nhi giới thiệu là bánh hỏi lòng heo (ngày về chúng mình lại đến quán này...ăn bánh ướt) . Sau đấy hẹn gặp Cường ở một quán cafe, và tiếp tục đi cùng nhau thêm một quán cafe khác yên tĩnh hơn: Cường làm việc còn hai đứa mình chụp hình và quậy phá. Lịch tr...

Tròn xoay kể chuyện: 3 loại người đáng được yêu

230617 Viết cho ông, người có lẽ chẳng bao giờ đọc được. Con ghé quán quen, nói là quen vậy nhưng nhân viên còn chưa biết hết mặt vì coi bộ quán phân rất nhiều ca mà khách cũng đông nữa, chỉ có ông - người bảo vệ già là đều đặn mỗi ngày ở cùng một vị trí. Nói là quen cũng bởi vì một điều nữa: hình như ông nhận ra con, lúc con chạy đến trên mặt ông đính một nụ cười rõ hiền rõ thương, những lần trước con có thấy nó đâu, nên con nhủ bụng điều con nghĩ chắc chắn đúng rồi.