Skip to main content

Tròn xoay viết: Nhật ký ngày về

Mây chia làm mấy lớp. Lớp trên sáng bừng, rực rỡ. Lớp dưới như ủ trong mình nhiều hơi nước lắm, nên mới bị sức nặng của nó kéo sà xuống mặt đất. Mây trắng xám, màu của lớp sơn lót người ta pha ra, trét lên tường trước khi phủ một màu sơn ưa nhìn hơn.
Nhìn hoài, những lớp mây cứ như kẹo bông. Muốn với tay bắt lấy, rồi khuấy khuấy khiến chúng tơi ra từng nắm tay một, nghĩ bụng chắc là sẽ thích lắm đây.
Mùi của xe khách, của mùa hè và của mỗi lần về quê, lại chơi dại chọc vào tâm tưởng và nỗi nhớ của mình. Ừ, nhớ thật. Nhớ những lần về quê nghỉ hè từng độ trước. Chúng có mùi đặc biệt, khi tất cả hòa trộn làm một. Chỉ chờ có thứ gì đó tương tự thoảng qua, là đột nhiên lại ngào ngạt tỏa ra, tỏa nhiều đến mức khó chịu, rồi buồn.
Thời gian tuyến tính, càng lớn sẽ có nhiều thứ càng rời xa ta. Thế mới nói, nghĩ về những gì đã qua không phải để bản thân mệt mỏi, mà để nhận ra rằng: chính những giây phút đang diễn ra, rồi sẽ trôi qua và im lìm thuộc về trường từ quá khứ. Hãy sống vui vẻ nhất có thể, vì không chỉ đang sống cho hôm nay, mà là cho cả ngày sau nữa.
nguồn từ đâu hông nhớ, mình lưu nó về máy với cái tên: đẹp quá nèeeeee
Trời mưa rồi. Khúc đường này mưa nhỏ, khúc sau mưa to rồi rất to. Nhưng ông trời cũng chẳng thể mưa mãi. Hiện tượng tự nhiên cũng khớp vừa vặn với thói đời: khó khăn sẽ đến bên ta, có khi một ít, ta vượt qua và mỉm cười kiêu hãnh. Rồi như không để ta đắc chí thêm bất cứ giây phút nào nữa, một đống khó khăn khác lại ập tới, tắm ướt đến nhũn nhẹo (*) tinh thần, ý chí ta. Ta suy sụp, hận đời, hờn người.
Nhưng sau cùng, hãy cứ bước tiếp, dù với một xíu xiu hy vọng cũng phải tiến lên. Lúc này, hẳn ta sẽ không còn ra điệu bộ khanh khách hiếu thắng, mà thay vào đó là hề hà nụ cười - chẳng còn coi cái gì nặng, cái gì là nhẹ..

.(*)nhũn nhẹo: từ mới trong từ điển Tròn xoay

Comments

Popular posts from this blog

Tròn xoay kể chuyện, các mối quan hệ và sự cô đơn

130617, tối chưa muộn nhưng viết xong bài này chắc là sẽ muộn. "Hãy để yên cho con bé cô đơn" . Nghe audio của Thái Minh Châu, từng câu chữ như thể bóc trần tâm can của mình vậy, thích muốn lăn quay: à thì ra cũng có những tâm hồn giống nhau lạ lùng, dù ai cũng cho là chỉ mình duy nhất.   Lúc trước mình từng cho rằng "con người ta chỉ cô đơn khi bắt đầu yêu ai đó"... mà hình như không hoàn toàn như vậy, bởi chính thăm thẳm trong con người mình đã có hẳn một hố sâu đầy ắp cảm giác một mình, chỉ cần có xúc tác là chợt trỗi dậy mạnh mẽ đến bất ngờ. Nghe mình bộc bạch, hay theo dõi blog cá nhân, ai đó có thể bật cười, vì nhìn mà xem, một con bé loi nhoi, thích gây sự chú ý lại cho mình là kẻ cô đơn. Thế nhưng mà, chỉ ai đủ tinh tế mới có thể phát hiện ra sự cô đơn của con bé ấy mới đáng sợ và dị biệt biết chừng nào. Có đôi lúc mình không cho là mình có thể yêu ai, vì e rằng khi ở trong mối quan hệ đặc biệt này, mình sẽ làm cho đối phương bị lây cô đơn, ...

Tròn xoay kể: Ngày hè ở Phú Yên

Phú Yên hiện ra buổi tờ mờ sáng bằng những mảng xanh kì lạ, không mươn mướt cũng không rì rào. Đến thăm thú nơi đây vào những ngày đầu hạ, khi mà Sài Gòn đang "sáng nắng, chiều mưa", với một tâm thế thả trôi đúng nghĩa. Phú Yên nắng nhưng đẹp nao lòng, đẹp đủ để con người ta hy sinh làn da là thành quả của bao ngày che chắn kín mít, được dịp bung trổ, chỉ vì nghệ thuật (lol). D ừng chân ở bến xe Tuy Hòa , xe trung chuyển được điều khiển bởi một anh tài xế cao ráo, điển trai và vui vẻ, đưa chúng mình về homestay của Cường. Bốn ngày khám phá bắt đầu, dọn hành lí gọn gàng vào phòng, hai đứa không chần chờ mà di chuyển khắp đó đây. Đầu tiên là ăn.  Ra vào Phú Yên vài lần nhưng Nhi chưa rành rẽ nơi này cho lắm, món mở màn Nhi giới thiệu là bánh hỏi lòng heo (ngày về chúng mình lại đến quán này...ăn bánh ướt) . Sau đấy hẹn gặp Cường ở một quán cafe, và tiếp tục đi cùng nhau thêm một quán cafe khác yên tĩnh hơn: Cường làm việc còn hai đứa mình chụp hình và quậy phá. Lịch tr...

Tròn xoay kể chuyện: 3 loại người đáng được yêu

230617 Viết cho ông, người có lẽ chẳng bao giờ đọc được. Con ghé quán quen, nói là quen vậy nhưng nhân viên còn chưa biết hết mặt vì coi bộ quán phân rất nhiều ca mà khách cũng đông nữa, chỉ có ông - người bảo vệ già là đều đặn mỗi ngày ở cùng một vị trí. Nói là quen cũng bởi vì một điều nữa: hình như ông nhận ra con, lúc con chạy đến trên mặt ông đính một nụ cười rõ hiền rõ thương, những lần trước con có thấy nó đâu, nên con nhủ bụng điều con nghĩ chắc chắn đúng rồi.