Skip to main content

Tròn xoay kể: Chuyện tuổi thơ

180817

Chép lại chuyện cũ, viết vào dịp nghỉ tết âm lịch vừa rồi.

Tui là con thứ ba trong nhà. Khi tui lên năm thì Ông ngoại mất.

Nghe Má kể, năm đó tui học mẫu giáo, ngày đưa Ông đi, tui khóc dữ thần. Tui được Má úp cái nón lá lên đầu đặng che nắng, dáng người lọt thỏm cứ cuốn theo dòng người đưa ma. Từ xa, người ta nhận dạng tui chỉ qua cái nón nhấp nhô, lúc ngoi lên khi thì chìm xuống, men theo con đường lóc chóc ổ gà ổ trâu.

Ai cũng nói, chắc tui thương Ngoại nhiều lắm nên khóc dữ dằn. Tui thì hông nhớ gì nhiều nhặn, chỉ mang máng cái ký ức toàn kẹo và tiền Ông cho. Má kể, ngày Ông còn khỏe, sáng chủ nhật nào đi nhà thờ về, Ông đều ghé ngang. Anh trai và tui hay kéo bánh xe, chí chóe vòi tiền, mãi đến khi Ngoại "xì" ra cho ba đồng lẻ mới tí tửng thả đi. 
- Vậy thì, Ông đi rồi, ai cho tui kẹo nữa đây?

Ngồi thừ người cố nghĩ lại, chắc mẩm cái suy nghĩ hông thể mắc cười hơn đó là động lực cho tui khóc theo mấy dì, khóc không thua một ai, khóc tu tu, bất chấp, từ khi liệm đến lúc đất lấp đầy huyệt  Ngoại.

Tuổi thơ của tui không gắn bó nhiều với nhà Ngoại như anh chị mình. Nhưng bấy nhiêu kỷ niệm cũng đủ nuôi tui sống đến suốt cuộc đời này, mà mỗi lần nhớ lại khuôn miệng cứ bất giác động đậy...cười như nở hoa. Chiều nay, thằng bé con chị Hai nằng nặc đòi Ông ngoại nó (tức là Ba tui) làm mặt nạ ông địa bằng đất sét cho nó. Nhìn cái cách nó hí hửng, Ba hí hửng, mà thương.

Tuổi thơ của cháu, một phần rất bự là hình ảnh và tình thương của ông bà, mà phải là Ông Bà Ngoại đó nghe!

Comments

Popular posts from this blog

Tròn xoay kể chuyện, các mối quan hệ và sự cô đơn

130617, tối chưa muộn nhưng viết xong bài này chắc là sẽ muộn. "Hãy để yên cho con bé cô đơn" . Nghe audio của Thái Minh Châu, từng câu chữ như thể bóc trần tâm can của mình vậy, thích muốn lăn quay: à thì ra cũng có những tâm hồn giống nhau lạ lùng, dù ai cũng cho là chỉ mình duy nhất.   Lúc trước mình từng cho rằng "con người ta chỉ cô đơn khi bắt đầu yêu ai đó"... mà hình như không hoàn toàn như vậy, bởi chính thăm thẳm trong con người mình đã có hẳn một hố sâu đầy ắp cảm giác một mình, chỉ cần có xúc tác là chợt trỗi dậy mạnh mẽ đến bất ngờ. Nghe mình bộc bạch, hay theo dõi blog cá nhân, ai đó có thể bật cười, vì nhìn mà xem, một con bé loi nhoi, thích gây sự chú ý lại cho mình là kẻ cô đơn. Thế nhưng mà, chỉ ai đủ tinh tế mới có thể phát hiện ra sự cô đơn của con bé ấy mới đáng sợ và dị biệt biết chừng nào. Có đôi lúc mình không cho là mình có thể yêu ai, vì e rằng khi ở trong mối quan hệ đặc biệt này, mình sẽ làm cho đối phương bị lây cô đơn, ...

Nghỉ xả hơi

Khả năng tập trung của não bộ khi xử lý công việc hay tiếp thu bài học là có giới hạn. Trong The Essential 20: Twenty Components of an Excellent Health Care Team chỉ ra rằng, khoảng chú ý trung bình của con người là khoảng năm phút. Thông thường, người ta không thể duy trì sự chú ý vào một thứ quá hai mươi phút mỗi lần. Tuy nhiên, sau khi đánh mất sự tập trung vào một chủ đề, một người có thể khôi phục nó bằng cách nghỉ ngơi, thực hiện một loại hoạt động khác, thay đổi tiêu điểm suy nghĩ hoặc chủ động chọn tái chú ý vào chủ đề ban đầu. Vâng, đấy là lí do tại sao mình ghét cay ghét đắng những tiết học không có giờ giải lao. Bốn mươi lăm phút hay một giờ đồng hồ theo dõi bài học, hay tập trung giải quyết vấn đề một cách liên tục sẽ khiến các nơ-ron thần kinh của mình biểu tình inh ỏi. Mình bắt đầu thay đổi tư thế và từ chối việc tiếp thu thêm những thông tin từ bên ngoài, và đương nhiên, mình ngấy kiến thức và cảm thấy mệt mỏi cực kì. Ấy mới thấy tầm quan trọng của việc nghỉ xả hơi, nhỉ...

Tròn xoay viết: Bỗng một ngày hạnh phúc phải đi xin phép ai?

Em tìm anh như người đi tìm bóng:  khi biến mất, lúc in hằn rõ rệt.  Ngay cạnh bên, chẳng thể nào chạm đến.  Khúc tình này, em cất vào lãng quên.   (tự nhiên thấy thương chiếc bóng, nên làm thơ tình =)) bỏ qua nếu hông giống thơ lắm, bạn nha, haha) --- Anh bảo em, đời người như bản nhạc:  không chỉ thăng, mà còn cần dấu giáng.  Em lại thấy anh như người đi hát,  còn em vô tình là một bài hát: anh từng ca. (này là một bài khác bài trên kia đó) Một đôi câu thơ 💬💬💬 ---- Ngày trước bắt gặp câu nói:  " Ta hãy can đảm nhìn ngay sự thật; có nhiều kẻ họ sống hết sức hạnh phúc trong sự ngu dốt và ở không của họ" ” – trích Tôi tự học. Thoạt đầu, mình đã bật cười thành tiếng rõ to, do sự châm biếm quá ư duyên dáng của Nguyễn Duy Cần. Nhưng về sau, kết thúc cảm giác thích chí tức thời, là một cơn lũ nghĩ suy  ập đến trong đầu. Ở một góc độ nào đó, mình không đồng tình với tác giả.  Đoàn Minh Phượng có viết trong Và khi tro b...